trong bóng tối mơ hồ
thì anh cứ tin hạt nắng
nằm ngoan ngủ trong túi anh
những hôm trời mưa ướt áo
trốn vào một góc mong manh
khi anh xoè tay ra che
sẽ cố không nhìn vết thương
cứ tưỡ́ng tưởng như trưa hè
không làm chẩy mặt nhựa đường
thì anh tín ₫ồ ngoan đạo
không dám h́ỏi một niềm tin
em cười cho anh vui nhé
nụ cười gieo xuống bình yên
thì anh cứ tin cố tin
cuộc ₫ời không có bạc gỉ̉a
và tình không như vàng mã
thả bay chôn một đức tin