Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012
thằng tù thấy nắng là đã vui rồi
vậy mà mấy hôm nay anh thiệt ngu thiệt ngu
đáng lẽ tự do mà lại ngồi tù
anh nhốt anh vào cái bóng cái tối
mặc con nắng bò môi chẩu môi chu
nó chắc còn giận anh con nắng
cả gió
bỏ anh một mình nhai nỗi buồn tênh
anh nhai rệu raọ chán như chép miệng
nhớ hôm đi rồi đem hết cái hên
anh xui tận mạng từ đó xa em
từ đó xa em ôi từ em mang đi mộng mỵ
anh xin bố thí chả ai thèm cho
anh đói anh khát nhìn như gỉa đò
thằng bạn nó nói
mày ngu bỏ mẹ
anh nói
ờ
ờ
tao biết làm sao
làm sao tao biết khổ như bỏ mẹ
trước khi biết yêu
lại yêu thiệt nhiều
hôm nay có nắng có luôn cả gió
bỗng chợt anh vui không biết taị sao
mà em nơi nao chả biết nơi nào
anh thoa mầu xanh lên môi mầu đỏ
xanh đỏ t́ím vàng mồ hôi sắc tía
lao động vinh quang của mấy bài thơ
chỉ để em cười đem khoe thằng khác
sao nắng hôm nay anh vẫn ngủ mơ
anh có thất tình hay không chẳng biết
tình yêu làm anh đã ngu càng ngu
hôm nay có nắng anh thề nói thiệt
chẳng biết thế nào nhưng anh thằng tù
Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012
cho anh mới vừa tròn năm tuổi
tại sao cỏ lại mầu xanh
tai sao cỏ không mầu trắng
như tai sao em yêu anh
như giọt mật sao không đắng
tại sao ₫ời anh có tuổi
mà sao tình yêu không già
không biết nên ghen không nhỉ
hay là cứ thế ngồi ca
hát cho em bài hoàng thị
anh như con ngựa chở em
qua phố mà không dám hí
sợ đám đông bu lại xem
tại sao mây trời bay mãi
mà tình yêu cứ đứng yên
nhan sắc như bị điểm huyệt
em tươi cả lúc ưu phiền
anh mới vừa tròn năm tuổi
mà đã biết yêu trăng rằm
cho anh bánh nhé kẹo nhé
cô em tuổi chớm mười lăm
Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012
vô thường ồ chỉ ta thôi
tôi nghe tôi tôi nói em không ....
tôi đi tôi bước quanh vòng miệng ly
tôi ừ tôi hả tôi vì
tôi tồi tôi tội nên chi
tôi buồn
em bay em bỏ em buông
em không em níu mầu hồng bông hoa
em như em đúng ùa ra
tình yêu ngộ qúa bài ca
tôi buồn
tôi buồn
trời nhẹ như bâng
đất như hết nặng bần thần nắng nghiêng
té lên rêu phủ chút hiên
soi tôi nằm khóc bên triền hoa cương
vô thường
ồ chỉ ta thôi
còn em cựa quấy đứng ngồi quanh năm
nghìn năm ta nói nghìn năm
trăm năm viết nhảm trầm ngâm
tôi buồn
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)