Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Chỉ một vòng đi





Đi một vòng rơi một gịọt nước
Yêu một người  sớm biết tử sinh
Bước đầu tiên nên gìa trăm tuổi
Thì làm sao lần nữa tái sinh         

Nụ hoa chớm pha mầu bất tử
Nụ nghìn sau dăm những đầu thai
Cất tiếng khóc em ơi tiếng gọi
phố  đứng đường  nắng ngủ trên vai

trong bất tận ta là xao xác
tiếng lá rơi  lặng những  quyên sinh
em ngờ ngợ đành đi tới chỗ
một bóng ta ngồi nhớ hiện hình

tiếng đạn xé giết ai lúc bắn
một tan tành  tự ₫ộ chớm rơi
ta ngơ ngác rừng khua tram tuổi
một vòng đi  chín  úa xuân rồi

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Anh yêu em con chuồn chuồn bay






Không bước vào mà đã như tù
Chẳng bước ra  tự do phơi phới
Cũng tại em  cái con chuồn chuồn
Dậy anh bay mà như đứng đợi

Anh chụm lửa  đốt cây đốt giấy
Nghe bay ra một tiếng cười  khì
Anh xin lỗi dăm hàng chữ nghĩa
Tách pha trà dâng những lâm li

Là tình anh yêu em nóng bỏng
Vào đám đông xuống chợ lên đồi
Gị́ó núi bím tóc anh một cục
Nhắc nhỡ anh lời nói trên môi

Cứ ầp úng nói như tán gái
Thưở còn thơ nhát gái thấy mồ
Moi trong túi lời thơ lúng túng
Quờ đôi tay sờ chạm viễn mơ

Xa tít lắm mà gần xìn xịt
Chớp  mắt thôi như một sàt na
Mà như em cái con chuồn chuồn
Mà như anh huyễn mộng mênh mông



Pháp môn, cửa một cửa




Nhìn bông hoa buổỉ sáng
A!
Nhìn nằng rụng hiên nhà
A!
Nhìn em vội bước qua
A!
Nhìn chơi cỏi ta bà
A!
Nhìn lại một chữ a
A!

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Mốt anh thành bụi






Em có khóc một hôm ta ra  bụi
Là bay bay hay trốn một góc nằm
Lưng không số  em tìm ra sao được
Ta tên tù chỉ trọ có trăm năm

Có để lại dấu vết nào trên đất
Em lúc qua đã vội sớm xóa  đi
Lời  sao  giữ  khi  con tim khép cửa
Trời sinh ta sao sinh em làm chi

Em  có quên khác gì không còn nhớ
Những năm xưa ta dăm cái bay bay
Khi đậu lại  trên tàng cây bóng mát
Chìa cho em  một hạt nắng ngủ say

Ừ có khóc  cho hoàng hôn thành tím
Mà xác ta đã lỡ dại nằm yên
Hồn tiếc nuối hóa thành trăm con suối
Đổ về xưa  mát mẽ  chốn ưu phiền


Đục như bụi  sao yêu em trong vắt
Nên đầu tiên đúng là phút quyên sinh
Aó dăm lỗ đời vá dùm chằng chit
Mà nhìn ra như nhát chém hiện hình


Mai có bụi em à về qua mắt
Xin gỉa đò một chút xíu vì anh
Hồn anh sẽ làm bay bay lần nữa
Chìa cho em một huyễn mộng mầu xanh


Là phù du phù hoa thôi em







Đập bồn ca  a ha  tuyệt lộ
Trước , sau lưng trắng xóa biên bờ
Lúc dấu hỏi hoàng hôn biến mất
Thì thần linh sống lại trong thơ

Nói , không nói
Tuồng xưa cổ tích
Ta yêu em ngôn ngữ trần truồng
Em mắc cở  ta làm cơn hứng
Bay vòng vòng hát tiếng chim muông

Đập trượng lên đầu non sông  cuôí́
Nghe tiếng tan hòn sỏi vỡ ra
Múc cho hết  máu trong xương xọ
Vẽ vô thường đấm ngưc là ta

Cũng là em
Có buồn không nhỉ
Là phù du phù hoa thôi em
Là phút cuối giây đầu tuyệt lô.
Trăng hiện lên xô bóng ta nghiêng

Đập cái đầu nói tiếng chưa chết
Cõi tồn sinh ẩn dấu hồ đồ
Mai yêu anh hay là sẽ mốt
Dù gì anh cũng chỉ  tiếng  Ồ



Nụ cười em chao ôi là nắng





Anh hiện hữu như là ngồ ngộ
Cũng như em là lạ ấy mà
Cho em mãi hồn nhiên rất mực
Đễ giật mình anh tiếng  đêm ca

Hai chân bước  xoắn nhau từ độ
Đất ngiêng trời không muốn té quay
Tâm có loé  khi que diêm bật
Tình có thơm  giữa nhúm thơ say

Anh hiện hữu như là không có
Mà yêu em loè loẹt áo xiêm
Thơ tục tĩu thường thường là bậy
Nhưng lời anh trắng xóa  bờ biên

Mênh mông cỏ chơi mông mêng nắng
Em bao la ào ạt biển sông
Anh  kiếp trước là cơn khát nước
Giờ gặp em  đâu muốn nói không

Mà có, không  cũng tuồng huyễn mộng
Khi đùa thôi nhúc nhićh đôi tay
Nụ cười em chao ôi là nắng
Anh hóa thành những thứ bay bay  







Gọi em qúa trời






Anh gọi em qúa trời mà em không nghe
Dường núi dường mây khó chịu chắn ₫ường
Dường suối dường sông  nhăn mày chắn lối
Dường sóng rì rào đà sợ tiếng yêu ₫ương

Con phố con phường  không vui tỉnh giấc
Vì anh đã ngu gọi em ban đêm
Con trăng treo cành tròn mắt nhìn xuống
Có chút ghen tương xô bóng anh nghiêng

Mấy tòa biu ₫inh cao ơi là cao
Dù anh kiểñg chân dù anh ngóng cổ
Làm sao thấy em biết em ở đâu
Chạy mất vòng ₫ường  tiếng kêu rầu rầu

Hay em ở rừng hay em trên núi
Lá xanh lá vàng nhiều qúa em ơi
Cũng chằng có ₫ường cho chân anh bước
Trong tiếng gọi anh lạc mất những lời


Anh gọi em qúa trời buồn qúa em không nghe
Anh ra biển đêm viết thư nhét lọ
Gởi tiếng gọi anh cho em rồi đó
Không biết khi nào em mới  mở  ra


Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Mơ mộng qúa trời






Aó  thiếu nút của em mọi nhỏ
Ở trên rừng  cho gió ₫ược tự do
₫ưa hương ngải trầm hương bay tứ xứ
Ngày chợt say không biết  chốn  hẹn hò

Rừng xanh lá  là hồn nhiên rất mực
Luân lí nào nỡ bạo động che  đi
Aó thiếu nút quên cài hay đứt cúc
Là phơi ra một ẩn dấu thần kì

Tim có ₫ập mới tràn lan sự sống
Sóng lên bờ mới nói được lời sông
Em yêu anh thì cũng nên gỉa bộ
Cho chút thôi bẽn lẽn má môi hồng

Aó thiếu nút cho  hồn anh rừng rú
Nằm cong queo ngủ trọ giữa  thảnh thơi
Suối sẽ trắng một ngày nào em nhỉ
Để cho anh một tên khác ra ₫ời






Mà em con gái ỡm




hôm nay anh tập gỉa đò
Ngồi thiền như định  thôi cò cưa  tâm
Mà sao em cứ nghich ngầm
Cho anh toe toét  cươì  ầm  lộ ra

Thôi đành ra  giữa hiên nhà
Phơi  anh gỉa bộ  như  là tĩnh  tâm
Mà em  là đứa ngịch ngầm
Khều anh mút  chỉ   nên tâm động hoài

Ngày mai anh sẽ bái bai
Bỏ  thiền  quên  ₫ịnh  lai rai bụi bờ
Mà em con gái ỡm ờ
Anh đành như lá run vờ có  không

Ê chiều






Gọi em mà sao em không ngoảnh lại
huống hồ gì lạy đất cái quay lui
anh lạy trời mưa nghìǹ thu rớt hột
đứng chân em  nhìn thấy cái ngậm ngùi

là côi cút anh ngồi gom mưa nắng
nói yêu em từ lâu lắm độ xưa
học tán gái kiểu tiên sinh  bùi giáng
chắc vậy nên em vẫn cứ là chưa

tròn miêng lắm  nên lời anh căng thẳng
tầng số cao  như tay búng nốt mi
anh đâu biết  em nghe như tiếng hí
ngựa xa xăm tiền kiêp anh đã thì

lúc qua sông
bỏ cầu
lưng  gieo sóng
cũng chả cần mắt liếc một ₫ường gươm
₫ập đầu anh  sắc loạn mầu  hư  thực
Chém  điêu tàn thơ rớt tuột ₫ường mương

Gọi em mà cho hoàng hôn  tàn nnhẫn
Đập vai anh mà nói nhẹ  
ê  chiều
Trời sắp tối lo đi mà cất bóng
Kẻo trăng lên xô bóng đổ liêu xiêu




nghìn kiếp


Kiếp này


Kiếp này mơ mộng kiếp sau
Kiếm cô bán vé mua mau vé tầu
Hiện thân giải lụa nát nhầu
Anh  là kiếp trước rầu rầu câu thơ


Kiếp nọ


Mấy lần chào lú em ơi
Mà sao  kiếp nọ tả tơi không chừa
Chạy theo muôn thuở là chưa
Tình em nóng hổi anh vừa thổi, ăn


Kiếp nào


Kiếp nào  em có yêu anh
Anh quì lạy đất trời xanh một lần
Mai sau chẳng có tần ngần
Tin  có phép lạ  ở gần anh thôi






anh mơ.......


Anh mơ


Anh mơ ?
Ngồi gãi cái đầu
Mơ nào không dại không rầu rĩ ra
Bây giờ bồn vỗ miệng ca
Mơ không tắt tiếng la cà tự do


Anh mơ tiếp tục


Vì em qua lại sáng chiều
Làm sao mộng mỵ không khều chân anh
Chậm thôi sao bước qua nhanh
Cho anh  quáng mắt nhìn cành ra cây



Anh mơ dài dài


Từ em aó lộ thiên nhai
Nhớ xanh đứt cúc  quên cài  khoe trăng
Ngẩn ngơ  hai quẻ hàm hằng
trăm năm sau cũng là thằng lơ mơ


anh mơ mút chỉ


kiếp này cho đến kiếp sau
cũng như  kiềp nọ một  mầu  trong trong
khi em nhìn thấy một vòng
đầu tiên phút cuối mơ mòng là anh 




Đi học bùa yêu





Học bùa một năm mười năm
Cuối cùng tao quên ráo trọi
Mày cười tao khóc như điên
Em cười ta không dám nói

Em dữ như là con cọp
Không hiểu sao vẫn yêu em
Tụi bay giống bầy chó sói
Sao tao chưa vội chuồn êm

Bạn bè một mớ tạp nhạp
Hồn tao như đống đất thô
Nở hoa khoe cùng nắng quái
Chỉ vừa một chỗ đào mồ

Em nhoẻn miệng cười với gió
Ta tưởng nói chuyện cùng ta
Lại còn nghĩ xa xa nữa
Rằng em chịu ta rồi mà

Hôm qua sự thật té xỉu
Làm ta tiu ngỉu lung đồi
Mười năm học bùa yêu quái
Có nhớ chẳc cũng đành thôi

Cái bùa yêu cái cuộc đời
Câu chú học xong khó thuộc
Ta tên trộm đạo biếng lười
Đêm ngồi gậm mảnh trăng tươi




Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Kiếp sau em lại đòi làm người à ?







Làm người chưa chán hở em
Ôi  anh đành phải chết thêm mấy lần
Dẫu dù ₫ời tựa phù vân
tình như độc dược   phân vân mấy kì
kiếp sau em nhớ nhu mì
đừng loang nhát kiếm  lâm li như  giờ
đỡ em hai nhúm tay thơ
sao không có máu lên bờ thiên thu
kiếp sau như thế lại tù
em giam ta mãi giữa mù u sương



kiếp sau anh không biết



làm hoa làm ngựa làm gì
anh đâu có nhớ biết chi mà đòi
nhưng  anh lại  muốn thành  voi
trong rừng  beo cọp có mòi sợ run
cõng em mọi nhỏ da mun
đùa sương tắm nắng  vô cùng  xi- nê……………...ma









Ừ lỡ có làm sương bay








Thì em cứ làm hạt sương
Cho anh sợ làm giọt nắng
Hai cái mà đi cạnh nhau
Sẽ hát chung bài rầu rầu

Anh cũng không muốn làm gíó
Sợ lạnh thêm em đêm khuya
Chỉ muốn làm con đom đóm
Soi em nhan sắc đen  t uyền

Mà sao em như là sương
Cho mặt trời không dám mọc
Anh hóa thân lời nguyện  cầu
Con trăng treo núi thật lâu

Ừ có lỡ làm sương bay
Thì anh lúc nơi tuyệt lộ
Biến thành im lặng bay theo
Lúc em hóa thành tiếng vỡ






Tiểu thư không chịu leo tường







Sao  em không chịu leo tường
Ban đêm đâu ai nhìn thấy
Sẽ thấy anh bay lòng vòng
Bỏ xuống  dăm lời mênh mông

Gỉa dụ em có sợ lạc
Trong  lời anh nói yêu em
Anh có câu kinh ba chữ
Lối về em sẽ bình yên

Bóng tối đâu chỉ che tội
Mà còn ấp ủ tình yêu
Thì khi ôm trăng rất vội
Cái tường đâu cao bao nhiêu

Tình yêu đâu như sám hối
Mà sao em sợ ăn năn
Nếu có như hoa quỳnh nở
Cũng thơm ngát cả trăm năm

Sao em chưa chịu leo tường
Cho anh bay hoài vậy sao
Anh sắp biến thành trong muốt
Cho em mộng mỵ trăng sao




Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Giọt đêm


Giọt đêm


Hạt sương có chờ giọt nắng
Để bay theo một tiếng  tan
Em có còn như tiếng gọi
Hay là chiều đã mêng mang

Aó bạc sẽ về theo bụi
Mai ra  ta sẽ về đâu
Em như  phù hoa lạc xứ
Địa đàng thoáng chớp bể dâu

Dung nhan mầu xanh xưa vẽ
Đã yên một góc qui hàng
Tiếng gõ thời gian  trắng xóa
Nụ cười mắt ngước chân thang

Đêm nhỏ thêm vào bóng tối
Một giọt nước như tràn ly
Mà sao xoè tay vẫn thấy
Bài thơ  hư ảo   Chiêu lì




trò chơi cút bắt






em trốn anh , ừ đi xuống phố
anh trốn em , xuống một con đường
ta trốn nhau chơi trò cút bắt
₫ời trốn ai hát khúc bi thương

gío trốn mây vì đôi chân mỏi
trăng trốn sông sợ gã rượu say
ngày trốn đêm trọ nơi nỗi nhớ
em trốn em vì một ngày mai

anh trốn anh một hôm mất bóng
phách xa hồn trốn một đức tin
mai đầu thai trốn ăn cháo lú
₫ể mai ra còn nhớ mà tìm







chào phố.......


Chào  phố


Chào em phố xá mầu xanh
Anh  mầu biển  tía  hóa thành trong veo
Em như hạt nắng qua đèo
Rớt  thăm con vực   treo  trăng  cổ thời


Chào lề ₫ường


Để mà có lúc mỏi chân
Anh  ngồi vá lại tần ngần năm xưa
Vì anh ấp úng nên chưa
₫ường  vào tình sử cơn mưa  hút hồn


chào  đèn  xanh ₫èn ₫ỏ


xưa anh kiếp nọ chuồn chuồn
nên bay như đứng nên buồn giống vui
nên đèn xanh đỏ ngậm ngùi
hát bài thất nghiệp trốn chui vào ngày


chào bước chân em


suối  khe  độ nọ  em rơi
câu kinh mất chữ  quên lời  từ khuya
mà anh  sương khói  đầm đìa
tưởng  em  như lá  vẫn chìa tay ra



chào ta  hôm đến ta bà


cười  không trong tiếng  oa oa  chào đời





Em có đêm về lén ra biển







Bỗng   dung  ta muốn làm con thú
Nhìn lại quanh mình  đã nhiều lông
Thôi thì hóa thân làm tiếnh hú
Bay qua bay lại c̃õi mơ mòng

Em có khi nào lúc nửa đêm
Thức giấc hoảng hốt trăng đã lên
Thấy anh bay những vòng tròn trịa
Mỗi một vòng bay mất một tên

Bỗng dưng em chợt khi nào không
Nhớ ta giầy cỏ  thuở tóc bồng
Lê  kiếm tưởng như mình tráng sỹ
Cuối đường ra tựa một ven sông

Tiếng hú như ta tràn sa mạc
Tiếng kêu tiếng gọi đã muôn trùng
Em có  đêm về  lén ra  biến
Nghe ta tiếng hú cũng thất tung








Ngựa và chú tiểu


Ngựa và chú tiểu




Sáu lỗ ở trên đầu
Nằm mơ thì mới thấy
Nhưng mà cái thấy ngay
Là cái ₫uôi động đậy

Vì lá thu vẫn vàng
Nên xào xạc bước chân
Lúc gom lá về cội
Còn nhớ thuở tần ngần

Bốn mùa xoay trái đất
Cỏ mầu xanh mầu vàng
Còn anh mầu trong suốt
Khoe  em một tiếng tan

Khi em làm tiếng vỡ
Tiếng ngựa  bay về trời
Chú tiểu gieo tiếng mõ
Vào năm tháng đầy vơi