Sao em không chịu leo tường
Ban đêm đâu ai nhìn thấy
Sẽ thấy anh bay lòng
vòng
Bỏ xuống dăm lời mênh mông
Gỉa dụ em có sợ lạc
Trong lời anh nói yêu em
Anh có câu kinh ba chữ
Lối về em sẽ bình yên
Bóng tối đâu chỉ che
tội
Mà còn ấp ủ tình yêu
Thì khi ôm trăng rất
vội
Cái tường đâu cao bao
nhiêu
Tình yêu đâu như sám
hối
Mà sao em sợ ăn năn
Nếu có như hoa quỳnh
nở
Cũng thơm ngát cả trăm năm
Sao em chưa chịu leo
tường
Cho anh bay hoài vậy sao
Anh sắp biến thành
trong muốt
Cho em mộng mỵ trăng sao
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét