Đập bồn ca a ha tuyệt
lộ
Trước , sau lưng trắng
xóa biên bờ
Lúc dấu hỏi hoàng hôn
biến mất
Thì thần linh sống lại
trong thơ
Nói , không nói
Tuồng xưa cổ tích
Ta yêu em ngôn ngữ trần
truồng
Em mắc cở ta làm cơn hứng
Bay vòng vòng hát
tiếng chim muông
Đập trượng lên đầu non sông
cuôí́
Nghe tiếng tan hòn sỏi
vỡ ra
Múc cho hết máu trong xương xọ
Vẽ vô thường đấm ngưc
là ta
Cũng là em
Có buồn không nhỉ
Là phù du phù hoa thôi
em
Là phút cuối giây đầu
tuyệt lô.
Trăng hiện lên xô bóng
ta nghiêng
Đập cái đầu nói tiếng
chưa chết
Cõi tồn sinh ẩn dấu
hồ đồ
Mai yêu anh hay là sẽ
mốt
Dù gì anh cũng chỉ tiếng Ồ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét