Gọi em mà sao em không ngoảnh
lại
huống hồ gì lạy đất
cái quay lui
anh lạy trời mưa nghìǹ
thu rớt hột
đứng chân em nhìn thấy cái ngậm ngùi
là côi cút anh ngồi gom
mưa nắng
nói yêu em từ lâu lắm
độ xưa
học tán gái kiểu tiên
sinh bùi giáng
chắc vậy nên em vẫn cứ
là chưa
tròn miêng lắm nên lời anh căng thẳng
tầng số cao như tay búng nốt mi
anh đâu biết em nghe như tiếng hí
ngựa xa xăm tiền kiêp
anh đã thì
lúc qua sông
bỏ cầu
lưng gieo sóng
cũng chả cần mắt liếc
một ₫ường gươm
₫ập đầu anh sắc loạn mầu hư thực
Chém điêu tàn thơ rớt tuột ₫ường mương
Gọi em mà cho hoàng hôn
tàn nnhẫn
Đập vai anh mà nói nhẹ
ê chiều
Trời sắp tối lo đi mà
cất bóng
Kẻo trăng lên xô bóng
đổ liêu xiêu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét