Anh hiện hữu như là
ngồ ngộ
Cũng như em là lạ ấy
mà
Cho em mãi hồn nhiên
rất mực
Đễ giật mình anh
tiếng đêm ca
Hai chân bước xoắn nhau từ độ
Đất ngiêng trời không
muốn té quay
Tâm có loé khi que diêm bật
Tình có thơm giữa nhúm thơ say
Anh hiện hữu như là
không có
Mà yêu em loè loẹt áo
xiêm
Thơ tục tĩu thường
thường là bậy
Nhưng lời anh trắng
xóa bờ biên
Mênh mông cỏ chơi mông
mêng nắng
Em bao la ào ạt biển sông
Anh kiếp trước là cơn khát nước
Giờ gặp em đâu muốn nói không
Mà có, không cũng tuồng huyễn mộng
Khi đùa thôi nhúc nhićh
đôi tay
Nụ cười em chao ôi là
nắng
Anh hóa thành những
thứ bay bay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét