Anh gọi em qúa trời mà
em không nghe
Dường núi dường mây
khó chịu chắn ₫ường
Dường suối dường sông nhăn mày chắn lối
Dường sóng rì rào đà
sợ tiếng yêu ₫ương
Con phố con phường không vui tỉnh giấc
Vì anh đã ngu gọi em
ban đêm
Con trăng treo cành tròn
mắt nhìn xuống
Có chút ghen tương xô
bóng anh nghiêng
Mấy tòa biu ₫inh cao ơi
là cao
Dù anh kiểñg chân dù
anh ngóng cổ
Làm sao thấy em biết em
ở đâu
Chạy mất vòng ₫ường tiếng kêu rầu rầu
Hay em ở rừng hay em
trên núi
Lá xanh lá vàng nhiều
qúa em ơi
Cũng chằng có ₫ường
cho chân anh bước
Trong tiếng gọi anh lạc
mất những lời
Anh gọi em qúa trời
buồn qúa em không nghe
Anh ra biển đêm viết thư
nhét lọ
Gởi tiếng gọi anh cho
em rồi đó
Không biết khi nào em
mới mở ra
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét