Em muốn anh vui
Anh sẽ ôm
đàn ca hát
Em muốn anh
cười
anh sẽ nhăn răng
đôi khi muốn
anh khóc
anh đi học
hát cải lương
em muốn anh
thôi ra ngồi
lề đường
anh sẽ chui
vào bóng tối
em muốn anh chết đi
không bao giờ
anh tin
em muốn anh bất
tử
đêm anh
ngồi làm thơ
em muốn anh
ra sao anh
sẽ đều làm
vậy
xưa yêu em
lúc còn thơ
bây giờ anh
vẩn như đứa trẻ
thơ
anh vẩn chạy
tung tăng và tay
anh bắt nắng
rồi đêm về một
mình cặm cụi nhét
vào thơ
em muốn anh trở
về rồi lại
muốn anh ra đi
anh sẽ như
nổi đau rơi
từ nơi khe giữa
làm một giọt
cô hồn đi
khất thực ban
đêm
có lúc nào
không em nhớ
anh em như trôi trong tiếng
ứa
em muốn anh lặng yên
anh sẻ chết trong
yên lặng
em muốn anh
đội mồ quay
lại mấy
nghìn năm
anh sẽ nhờ
con trăng
nhớ ngày giờ
gọi anh thức
giấc
em muốn gì
nơi anh một
linh hồn phá
sản
không cửa không
nhà anh mất cả
cả quê hương
anh là tên
gù vai đeo
nguyệt đeo nhật
địa ngục không
quen sao còn
nói thiên đường
đêm đêm nhớ
em
anh cùng trăng
nhẫy mọi
nước mắt anh
rơi nổi buồn anh
rơi
em có muốn anh
nghừng không em
muốn gì nơi anh
anh sẻ vào phòng
hóa trang
đeo lên một
tiếng cười