Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

Em muốn anh như thế nào anh củng sẽ làm theo





Em muốn  anh  vui
Anh  sẽ  ôm  đàn  ca  hát
Em   muốn anh  cười
anh  sẽ  nhăn  răng
đôi  khi  muốn  anh  khóc
anh    đi  học  hát  cải  lương
em  muốn  anh  thôi  ra  ngồi  lề  đường
anh  sẽ  chui  vào  bóng  tối
em  muốn  anh  chết  đi
không  bao  giờ  anh  tin
em muốn  anh  bất  tử
đêm anh   ngồi  làm   thơ

em   muốn  anh  ra  sao  anh  sẽ  đều   làm  vậy
xưa  yêu  em  lúc  còn  thơ  bây  giờ  anh  vẩn  như  đứa  trẻ  thơ
anh  vẩn  chạy  tung  tăng  và tay  anh  bắt  nắng
rồi  đêm  về   một mình cặm  cụi  nhét  vào  thơ

em muốn  anh  trở  về  rồi  lại  muốn  anh ra  đi
anh  sẽ  như  nổi  đau  rơi  từ  nơi khe  giữa
làm  một  giọt  cô  hồn  đi  khất  thực  ban  đêm
có  lúc  nào  không  em  nhớ  anh  em   như  trôi  trong   tiếng  ứa

em  muốn  anh  lặng  yên
anh  sẻ chết  trong  yên  lặng
em  muốn  anh  đội  mồ  quay  lại     mấy  nghìn  năm
anh  sẽ  nhờ  con  trăng
nhớ  ngày  giờ  gọi  anh  thức  giấc

em  muốn  gì  nơi  anh   một  linh  hồn  phá  sản
không  cửa  không  nhà  anh  mất cả  cả  quê  hương
anh  là  tên  gù  vai  đeo  nguyệt  đeo  nhật
địa  ngục  không  quen  sao  còn  nói  thiên đường

đêm   đêm  nhớ  em
anh  cùng  trăng  nhẫy  mọi
nước  mắt  anh  rơi  nổi  buồn anh  rơi
em  có muốn  anh  nghừng  không  em  muốn gì   nơi  anh
anh sẻ vào phòng  hóa  trang
đeo  lên  một  tiếng  cười




Bắt gặp một nụ cười trong nắng trong





Cái  nụ  cười  dễ  ghét
Trong  veo  thật  trong  veo
Anh chợt  cúi   nhìn  đất
Thấy  mấy  dấu  chân  theo

Anh  đếm   ba  rồi  bốn
Nhìn  suốt con  đường  đi
Dấu  em  qua  lá  cỏ
Còn   quanh những  thầm  thì

Hôm  nào  dỡ  huyền  thoại
Bóc  một  góc  anh  xem
Khoe  em  thời  khúc  khích
Nắng  lunh linh  cả  đêm

Anh  chẳng  gì  để  nói
Dăm  vết  thương  cũng  xoàng
Đường  đi vào  tình  sử
Cũng  hốc  hác  tang  hoang

Nên  nụ  cười  dễ  ghét
Bẹo  má  cả  lá  cây
Chià  anh  mấy  câu  hỏi
Không  thễ  nào  biết  ngay

Kéo  anh  bảo  ngồi  xuống
Ngồi  nghe  em tiếng  đàn
Anh hát  em  nói  lạ
Ừ  anh  tiếng  tươi  tan


Cái  nụ  cười  dể  ghét
Bay  ra  nhửng  ngày  trong
Bất  chợt  anh  dừng   lại
Nhìn   em  xoay  vòng  tròn




Thứ Năm, 12 tháng 7, 2012

Tên vô sản không biết cậy nhờ ai


     




gái  gí́o ngày  xưa níu  tóc   em dùm  anh  bây  giờ không  còn  nhờ  vả  được nữa
nó  ham  chơi 
đang  có  bồ  và  sắp  lấy  chồng
nó  thổi  hết  những  gì của  anh  vào  mênh mông
để  bây  giờ  anh  là  tên  vô sản

anh  không  cửa  không  nhà  đã  từ  lâu  đâu  còn  thắc  mắc
nhưng  câu  hỏi  bây  gìờ  là  nỗi  nhớ  anh  ở  đâu
cả  những  ₫ớn  đau
nhữg  xao  xuyến
những  buồn  rầu
anh  không  có  nụ  cười  nên  không  có  gì  nói được

mênh  mông  mênh  mông  như   cánh  đồng  lau  sậy
gió  chĩ  biết  mãi  đùa
mây  bay  bay
không  đứa  nào  chịu  giúp
anh  xoè  tay  ra  bói   chĩ  thấy  dấu  tháng  ngày

ghi  tháng  năm  anh  làm  tên  tù  số  một
em  lúc  đó  cai  tù  mà  hiền   dịu  như  bà  tiên
anh  chỉ  muốn  nghìn  năm  muốn  thiên  thu   bất  tuyệt
không  bị  thả ra    mà  ở  đó  triền  miên

rồi  ngày  bố  anh  mất
ngày  mẹ  anh  khóc
tuổi  thơ  xanh của    anh  cũng  từ  đó  héo  dần
rồi  nhà  anh  mất  
rồi hồn  anh mất
ngày  em   một  hôm  thôi  thấy  còn  gần

anh  mất
anh  mất ….
Em  
Anh  mất……

Dường  như  anh  sinh  ra   để   nhìn  những  mất  đi
Dường  như   em  sinh  ra  để   làm  anh   càng  thấy
Những  mất mát  của  anh  có  đồng  nghĩa  khổ  đau  ?

Anh  tin  như  vậy  rồi  anh  không  tin
Khi  anh   ngồi  khóc 
Khi  anh  buồn  rầu
Lúc  anh  uống  rượu  lặng  im  ghê  lắm
Anh  nghe  thật  sâu  một  hạnh  phúc  đớn  đau


Mà  gío  ham  chơi 
Làm giờ   anh  mất  thật
xưa   anh  chỉ mất  tiếng  cười
giờ  anh  mất  luôn  tiếng  khóc

anh nghèo
không  tiền
anh  tên    sãn
có  một   chút  điên  điên chút  mất  trí  làm  sao  mà đi  tìm

tiấng  khóc  của  anh  nỗi  nhớ  của  anh
ngày  bố  còn  sống  ngày  mẹ  chưa  khóc
ngày  em  chưa  bỏ  đi  ngày  anh  tuối   thơ  xanh