gái gí́o ngày
xưa níu tóc em dùm
anh bây giờ không
còn nhờ vả
được nữa
nó ham
chơi
đang có
bồ và sắp
lấy chồng
nó thổi
hết những gì của
anh vào mênh mông
để bây
giờ anh là
tên vô sản
anh không
cửa không nhà
đã từ lâu đâu
còn thắc mắc
nhưng câu
hỏi bây gìờ
là nỗi nhớ
anh ở đâu
cả những
₫ớn đau
nhữg xao
xuyến
những buồn
rầu
anh không
có nụ cười
nên không có
gì nói được
mênh mông
mênh mông như
cánh đồng lau
sậy
gió chĩ
biết mãi đùa
mây bay
bay
không đứa
nào chịu giúp
anh xoè
tay ra bói
chĩ thấy dấu
tháng ngày
ghi tháng
năm anh làm
tên tù số
một
em lúc
đó cai tù
mà hiền dịu
như bà tiên
anh chỉ muốn
nghìn năm muốn
thiên thu bất
tuyệt
không bị thả
ra mà
ở đó triền
miên
rồi ngày
bố anh mất
ngày mẹ
anh khóc
tuổi thơ xanh
của anh
cũng từ đó
héo dần
rồi nhà
anh mất
rồi hồn anh mất
ngày em
một hôm thôi
thấy còn gần
anh mất
anh mất ….
Em à
Anh mất……
Dường như
anh sinh ra
để nhìn những
mất đi
Dường như
em sinh ra
để làm anh
càng thấy
Những mất mát
của anh có
đồng nghĩa khổ
đau ?
Anh tin như vậy
rồi anh không
tin
Khi anh
ngồi khóc
Khi anh
buồn rầu
Lúc anh
uống rượu lặng im ghê
lắm
Anh nghe
thật sâu một
hạnh phúc đớn
đau
Mà gío
ham chơi
Làm giờ anh
mất thật
xưa anh chỉ
mất tiếng cười
giờ anh
mất luôn tiếng
khóc
anh nghèo
không tiền
anh tên
vô sãn
có một
chút điên điên chút
mất trí làm
sao mà đi tìm
tiấng khóc
của anh nỗi
nhớ của anh
ngày bố
còn sống ngày
mẹ chưa khóc
ngày em
chưa bỏ đi
ngày anh tuối
thơ xanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét