Cái nụ
cười dễ ghét
Trong veo
thật trong veo
Anh chợt cúi nhìn
đất
Thấy mấy
dấu chân theo
Anh đếm
ba rồi bốn
Nhìn suốt con
đường đi
Dấu em
qua lá cỏ
Còn quanh những thầm
thì
Hôm nào dỡ huyền
thoại
Bóc một
góc anh xem
Khoe em
thời khúc khích
Nắng lunh linh
cả đêm
Anh chẳng
gì để nói
Dăm vết
thương cũng xoàng
Đường đi vào
tình sử
Cũng hốc
hác tang hoang
Nên nụ
cười dễ ghét
Bẹo má
cả lá cây
Chià anh
mấy câu hỏi
Không thễ
nào biết ngay
Kéo anh
bảo ngồi xuống
Ngồi nghe em
tiếng đàn
Anh hát em
nói lạ
Ừ anh
tiếng tươi tan
Cái nụ
cười dể ghét
Bay ra
nhửng ngày trong
Bất chợt
anh dừng lại
Nhìn em
xoay vòng tròn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét