Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012

Cũng mất lối chân về






Anh lấy anh làm cờ
Làm  qùa  cơn gió  thốc
Sợ nó  lại  giân  anh
Chơi  cùng  con  rắn  độc

Anh bay bay  tòn teng
Reo tiếng  chuông  tiếng khánh
Mồ  hôi  anh  rơi  ra
Nhỏ  thành  cây  hoa  trắng

Rồi  mấy  bận  thu  qua
Đâu  còn  quên  với  nhớ
Rêu  bát  ngát   sân  nhà
Cờ  cũng  không  còn  bóng

Mặt  trăng  tới  thăm  anh
Cũng  chỉ  là  bất  chợt
Té  xuống  vì  cọng  rêu
Gẫy  nhành  hoa   trắng  nhợt

Từ  đó  tới  nghìn  sau
Lối  chân  về  cũng  mất
Bóng  chiếc lá  cờ  nhầu
Cũng thôi  buồn  mặt  đất







Cáo phó






Báo tin  sợi  nắng  qua đời
Báo  tin  mưa cũng  buồn đời  quyên  sinh
Báo tin  đành đạc̣h  mối  tình
Hôm  qua treo  cổ  bình  minh  tối  ùm
Báo  tin  anh  trốn  trong  lùm
Cười  nhe  răng  khỉ  cắn tùm  lum  trăng
Báo tin  khô  cạn  sông  hằng
Người  leo  núi  qụa  đòi bằng  được  không
Báo  tin  anh  một    mòng
Máu  anh  đã  cạn  từng  giòng  thong  dong







Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012

...ưh.....ưh .......






Dại dột  dập  đầu  lạy  tính  thể  trắng  bóc
ta   máu  me  c̀ùng  mình vỡ  trán nhức  đỉnh  đầu
Kiếm chút  từ  tâm  kiếm  em  chẳng  thấy  đâu
Máu  cứ  chẩy  hoài  nấc  lên  một  tiếng 
Cạn

Cạn  biển  khô  sông cháy  bay  bay hàng  chữ
Cạn  tiếng  thở  dài  đã  héo  quẹo  hôm nao
Nhỏ  xuống  từ  nhà́nh cây  dăm  hạt  mưa  mốc
Mặt  đất  ngoi  lên  đau  đớn  một  vệt  cào

Tiếng  lặng  tiếng  im  thay  nhau chém  nát  mặt
Những  vết  thương  khô  nên  cũng  thấy    hồ
Ồ   đớn  đau  ta  sao chờ  em  hóa  giải
Ảo  tưởng  ta  biết  mà  như  biết  rõ   

Trăng  đừng  soi  ta  khoe  dung  nhan  xấu  xí
Những  nét  buồ̉n điên  loạn  trí  tự  ban  đầu
Mấy  nét  xuân tươi  oằn  mình  trong  nắng  héo
Cõng  một    mòng  đã  không  biết  về  đâu

Điạ  ngục  thiên  đường   em  cho  ta  là  gỉa
Mặt  trời  ta  đi  kiếm  tìm   chỉ  sờ  thấy  trên  tranh
Khi  xé  da  ra  cho  hoàng  hôn   chạm   thịt
Mới  hay  linh  hồn  chết   yểu  thuở  còn   xanh

Dập  đầu  đập  đầu  đến  khi  mình  cạn  máu
Cạn  cả  giòng  sông  hứa  đưa  ta  qua  sông
Ta  mất hy  vọng  ta  mất  đi  tuyệt  vọng
Ôi  Ta mất em  em  rồi  sợi nắng   ảo     mênh  mông

Đêm  bước   quanh  mồ  dưới chân  có  lửa
Mọc  túa  giáo   gươm  từ  những  vết  cào
Nằm lên  ta nằm   nghe  hương  tiếng  khét
Mắt  thấy  mờ  dần
mờ dần
trăng  sao







 







Lại không biết nói gì ……







Anh chịu  thua  xin  cho  anh  ngủ
 anh  đằu  hàng  anh   nói  chịu  thua
sao yêu  anh làm  anh  đau  đớn
sao  thương  anh ngôn  ngữ  phân  bua

sao  không  chỉ  mưa rơi  lặng  lẽ
được tan  ra  khi  nép  ngực  em
cho  mê đi tê  đi  khổ  lụy
cho  dăm  lần   có  phút  dịu  êm

sao  em  nói…. thà  xin lặng  im
anh  cơn  đau  tiền  kiếp  thôi  chờ
biến  rất nhanh như mất  rất  nhanh
như   lửa  qua thiêu  xác   

anh  đầu  hàng  buông  tay  xuôi  tay
chân  nằm  yên  hồn  cũng  nằm yên
có   thần  linh  vòng  bay  quanh đầu
mặc  aó  đen  lẩm  bẩm  tiếng  mien

anh  mất  nước  khô  rồi  tiếng  nói
nẵm chết  non  từ  thuở  ban đầu
anh  chết  oan  ừ  anh  chết  yểu
anh  vô tình  hiện hữu  như đau 

anh  bay đi   vết  thương  mở  miệng
thấp  thoáng  qua   như một  nụ  hoa
trong đôi  mắt  em  nhìn có  thấy
một  dấu  đi  một  tiếng  vỡ  oà





Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012

em có đi tìm anh à




Anh cúi đầu dập đầu lạy cỏ

Lạy côn trùng lạy dế lạy sên
Lạy chú sóc buổi chiều dững mỡ
Chạy theo em cứ nhấp nhô lên

lạy trời đắt quay anh không thấy

Tưởng ngồi yên thực vẫn quay vòng
Sông nghiêng xuống mà lòng không cạn
Biễn lắc qua nước vẫn mênh mông

Lạy thượng đế lạy em lạy anh

Lạy tĩình yêu đau khổ triền miên
Lạy anh lăn tìm đường giải cứu
Cứ lăn vào đụng cái đầu tiên

Cái đầu tiên văng ra tiếng khóc

Anh oe oe chào em chào đời
Chào cờ trắng trong veo hết mực
Sẽ bị ₫ời nhuộm xé tả tơi

Anh cúi đầu dập đầu lạy mãi

Có câu kinh phọt ra đỉnh đầu
Xì khói trắng che anh che mặt

Em tìm không ?

Có thấy anh đâu




anh muốn về nhà....muốn về nhà







Muốn lắm…..  muốn  lắm
Sao  còn  ở  đây
Muốn về  mộc  tinh
Ngồi  cười  một  mình

Không có  ngọn cỏ
để  nói  rầu  rầu
cũng  không  bể  dâu
nhớ  xưa  thuở  nọ

kiếm  gẫy  cũng  quên
huyền  thoại  cũng  quên
làm  sao  có  nhớ
khi  không  còn  tên

chẳng như  hạt  bụi
còn có  trầm  hương
cũng  không là  đất
để nói  vô thường

muốn lắm …. Muốn  lắm
con  nói dối  mẹ
anh  mói  dối  em
không  muốn  em  xem
nơi  anh  muốn  đến

con  nhớ  mộc tinh
bố  ơi  con  nhớ
chiều  lau  sậy  bay
nhỏ  to  mưa  vỡ

bố  dắt  tay  con
mẹ  cười  xa  tít
tóc  em  trên  lưng
khói  hương  mờ  mịt

sông  trôi  mây  trôi
bặt  lời  kêu . gọi
mai  nọ mốt  kia
dừng  luôn  tiếng  nói