Anh lấy anh làm cờ
Làm qùa cơn gió
thốc
Sợ nó lại giân
anh
Chơi cùng con
rắn độc
Anh bay bay tòn
teng
Reo tiếng
chuông tiếng khánh
Mồ hôi anh
rơi ra
Nhỏ thành cây
hoa trắng
Rồi mấy bận
thu qua
Đâu còn quên với nhớ
Rêu bát ngát sân
nhà
Cờ cũng không
còn bóng
Mặt trăng tới
thăm anh
Cũng chỉ là
bất chợt
Té xuống vì
cọng rêu
Gẫy nhành hoa
trắng nhợt
Từ đó tới
nghìn sau
Lối chân về
cũng mất
Bóng chiếc lá cờ
nhầu
Cũng thôi
buồn mặt đất