Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012
₫ã đành có ba bốn mắt
còn đôi mắt thứ ba
em dấu nó ở đâu
sau lưng hay trong đầu
hay chỗ nào hiểm bí
chắc em không nói rồi
anh cũng đành nhẩy mọi
khắp bốn hướng mười phương
địa ngục tới thiên đường
nhỡ có hôm thấy anh
nhớ cho anh cái liếc
anh nhậy lắm em à
bài thơ sẽ chui ra
bay qua rồi bay lại
khoe em ...
khoe gì đây ?
một cái vòng sương khói
muốn đeo vào ngón tay
mười ngón thuôn em nhỉ
làm điên đảo thần kinh
anh biến thành cảm giác
ngồi gậm trăng một mình
đã đành ba bốn mắt
cười như sợi nắng reo
sao em không nhắm tit
thấy hồn anh qua đèo
trong những vết cứa
xâm trên đầu hai chữ thân phận
chiếc gậy trúc cũng biết xâm mình
ghe dường như có vẽ xót xa
mà thật ra chỉ một chữ a
cũng đồng ý là giọt nước mắt
rơi quạng hiu nơi nắng lưng đồi
nhưng vẫn ôm tiếng cười bay mãi
một dường như tình yêu không nguôi
câu trã lời câu nói tiết hát
bay vào lòng thân trúc rỗng không
có một người rúc trong bóng tối
mở tay ôm một nhánh cầu vồng
câu hỏi bay dừng nơi cuối n gõ
đôi mắt thấy gậy trúc buồn so
gọi cưú cấp ngày mưa ngày nắng
về bó băng cứu một bài thơ
đã chiều rồi nắng tắt lứ̉ a tắt
em rồi quên giữa những vệt xâm
những vết cứa hồn anh nằm ngũ
tay còn ôm một mảnh trăng rằm
Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012
em giận anh hở
em không cho nắng theo vào nhà
chiều nay nắng đậu ngoài hiên
tóc ngoe nguẩy nói muộn phiền không cho
nắng nằm đôi mắt buồn so
mà không ướt được buồn so của mình
em giận anh à
giận anh mái tó rối xù
hồn anh khép nép trong tù ngụ̣c a
à em sớm tối chưa ra
xin em giật áo nhớ nha lần này
tha thứ cho anh
em tha caí tội anh rồi
mà cũng chẳng biết tội tôi tình gì
nhưng mà biết để làm chi
vui rồ́i chỉ biết cười khì quanh em
sáng mở mắt dậy chào em
chào buổi sáng vui tươi
chào em buổi sáng cúng dường
xoè tay bỏ xuống dặm đường xa xa
khoe em lõa thể chữ a
mở ra em nhé tiếng à của em
chào phố xá tươi cười
chào mừng mút chỉ lặng thinh
câu kinh ba chữ rập rình nói ra
em qua phố xá ta bà
ta về bóng ngựa mượt mà yêu em
tại sao anh chào à ?
sáng anh huýt sáo ngộ không ?
khoe chim khoe chóc cái không diệu kì
ừ anh em có lạ gì
chào em ban sáng cũng vì si mê
Thứ Năm, 19 tháng 7, 2012
khói sương ẩn hiện
khói
khói chui vào đất nằm yên
bàn tay cào đất tìm phiên của mình
hôm nào xé lụa bình minh
ngựa buông tiếng hí trường chinh bước buồn
sương
giọt sương mọc cánh đêm nay
sợ mai nắng đến sợ ngày đem đi
sợ xanh trên lá thầm thì
nói sương buồn bã từ khi chào đời
ẩn hiện
dung nhan chìm sương khói
sao lạc bước chân ta
nếu đường đi có thẳng
sao mê cung chưa ra
phố nghiêng vì nỗi nhớ
cơn động đất còn âm
nổi đau em ta giữ
chẩy trong mạch máu ngầm
em tên là lịch sử
tình yêu ta không mầu
dẫu có như vị đắng
vẫn ngọt tới nghìn sau
mai ra là mốt nọ
em tên một vần thơ
bay bay ngày viễn xứ
về thăm thuở còn thơ
anh sẽ xin phép lạ
trong tay một bà tiên
sẽ không còn gỉa dụ
nói yêu em đầu tiên
Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012
đau khỗ qúa nên đành viết thư này
đau không biết anh yêu em nhiều đến cở nào nên em cứ bỏ anh lăn long lóc
đôi khi em bỏ anh trên bàn rồi lở quơ tay làm nó rơi lộp độp
lúc quẳng trên ghế em lại vô tình ngồi lên
không ai bịt muĩ anh mà anh như ngạt thở
anh tan tác tang thương mà không dám mè nheo em để bắt đền
để bồi thường thiệt hại
cho trái tim em càng lúc càng teo trong khi trái tim anh càng ngày càng mập
hôm nào cả hai cùng ngừng đập c̃ũng là lỗi của em
anh sẽ không chịu trách nhiệm
anh sẽ từ chối ra hầu tòa
thủ phạm sẽ là em
em sẻ ngồi tù
tới nghìn thu vĩnh viễn
nhưng anh sẽ tới cưú em bằng một bài thơ
bà tòa lính canh tù đọc thơ anh sẽ lăn ra ngất xỉu
vì thơ của anh có tình yêu to như qũa nuí mà văn chương anh viết nhỏ như hạt bụi
anh sẽ ăn cắp chìa khóa
tháo cũi thả em ra
lại viết thêm bài thơ rủ em về nhà
em laị chê anh
em lại lắc đầu
anh xin em một phút gãi đâù với đôi lời giải thích
nếu anh có thể nói yêu em bằng chân anh đả chạy đến nhà em
nếu anh nói bằng cánh tay anh đã ôm em
bằng môi thì anh hôn em
mắt thì nhìn em
tim đập thình thịch
lời niń tịt
nếu có thể nói bằng lời không lời thì thơ anh giấy trắng chử đen
cũng biết đổi mầu đỏ mặt
anh không nói ra đâu
em sẽ đuổi anh ra khỏi nhà ăn ở sống chung với bọn buị đời
tình anh còn tươi
anh không muốn nó chết yểu
anh ngưởng mộ em như mầu trắng aó dài em ngưỡng mộ mặt trời
hôm em đi qua nhà anh đôi mắt anh đang đau chân mà cứ lết chạy theo
như ngọn gió qua đèo lở làm rơi giọt nắng
mà nó cứ khóc hoài đòi tử tử quyên sinh
như tờ giấy trắng tinh tương tư thơ |Lí Bạch
như quyển sách đời anh chờ bàn tay em cḥạm một góc thần kì
như câu hỏi trời sinh anh làm chi
rồi sinh em làm gì
để xa xưa cho đến tận bây giờ gay cấn qúa lâm ly
Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012
Mai có ai mời em về hát ?
Chử kí
của anh mai sẽ
chui vào cát
Củng như
đầu con đà
điểu thêm một nụ
cười
Mà bố mẹ
đả cho anh lúc còn niên
thiếu
Mà em
đả cho anh lúc tình
hảy còn tươi
Lịch sử
hôm nào buồn
bay qua với
bàn tay bốc vội
Chắc củng chỉ
nhìn thấy tên em
một mộng mỵ
nghìn thu
Bố mẹ của anh
hồn củng đả ở
trên trời
Giòng sông anh
ngồi củng không
còn lời để
nói
Em củng
đả vô tư
đi vào trăm triệu
kiếp
Cái tên tan ra chỉ
nét chạm bàn
tay
Nhửng huyền
thoại buổi chiều
mưa bay tóc
ướt
Đi song
hàng trên đường phố
nhửng la hét một
cơn say
Ḷ̣ich sử
hôm nào có
được ai mời
rượu
Bốc được
tên anh củng
không biết xướng
âm
Chử kí
năm xưa anh
viết bằng mực trắng
Có ai mời
em về để hát khúc thổ âm ?
Hôm nay buỗi sáng sương bay
hạt sương
nhớ nụ ban
đầu
nghe trong lịch
sử nét nhầu
hoàng hôn
tiếng cười
có nụ môi
hôn
tiếng qua
bước lại chổ chôn
hoa
vàng
nắng lên
huyển mộng tan
tan
chân mêng mang
qúa dẫm lên
nổi buồn
em cười
trắng suốt cuối
thôn
cuộn trong
đen thủi nỗi buồn
anh lăn
quờ tay
chạm một trăng
rằm
lăn nghiêng
phố xá ăn
nằm bụi xưa
em như
chẳng đả củng
chưa
mà sao vẩn
thử
năm xưa kiếp
nào
hạt sương
lịch sử xôn xao
gọi em
tình sử nao
nao bước vào
áo em
trắng qúa
độ nào
bay ta viễn
phố bay bao nắng vàng
Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012
Sẽ không còn cả đến tiếng động
Có con
dao , không ai cầm
Biết đâm
Đâm lút
cán qua buồng
tim xuyên phổi
Đào hai
lỗ cho uà vào
bóng tối
Hồn xác ta
những đau đớn
cầm nhầm
Sao gọi
thức khi không
còn giấc ngủ
Vì mộng
mơ hôm nọ sớm qui
tiên
Ơi ngơ
ngác chân rong
hồn dã thú
Chạy băng
đêm cho rơi
bớt đau phiền
Có con
dao chực xẽo
môi cắt lưỡi
Đẩy ta
vào một biễn cả
lặng câm
Khi em
đến ta chỉ
còn hơi thở
Nói yêu em bằng
giòng máu chẩy
ngầm
Ôi bóng
tối sao ghì
ta chưa bỏ
nghìn thu
ôm một nhát
chém vô tình
tiếng đập
chậm trái tim ta mở
lỗ
có khi
nào lchui ra
chút bình minh
đâu anh
sáng con đường
hầm phía trước
bóng ta
bước dài ngoằng
như chực đứt
làm đôi
những khi
té thèm bàn
tay đỡ dậy
hoặc nhỏ
như tiếng thương
xót xa xôi
có con
dao không ai cầm.,
biiết cắt
đứt sợi
giây trên đầu
vực đầu thành
đã huyền
thoại nhưng vẫn còn
chiếc bóng
rơi thật
khô tiếng ngọc
vở tan tành
Sự thất bại của tên chuyên bắt rắn
Đã lột da biết
bao con rấn
Mà vẫn
còn lọt sót một con
₫ã đi
học biết bao
nhiêu bùa chú
Mà chỉ
có một câu vẫn phảỉ
còn
Tìm
Con rấn
đầu tiên lại là con
rắn nước
Mà ta
không biết bơi
cái thửơ còn thật ngu
Đã tập
bơi mấy lần
mà lần nào
cũng đều thất
bại
Đã bao
nhiêu lần sém chết
chìm chán nản đến độ
muốn đi tu
Đã có
dăm lần tự
cạo đầu xin
phương trượng vào
chùa bị phương trượng
cầm phất trần thò
ra đuổi
Đã chạy
lên núi vào
ngàn để đi
trốn nổi nhớ
quên
Đã đem
đi chôn đã
dùi xuống đất
Mấy món
đồ chơi thưở
còn bé giờ
cũng không nhớ
cả cái tên
Đã uống
nước sông để
ngăn đường nước tuôn
ra biển
Mà chỉ
có cái bụng
no nằm nước
mắt ưá ra
Đã lăn
qua lăn lại
cho đá đường
xâm da xâm
thịt
Đả đễ lung
mọc khối u
làm tên gù
chun vào bóng
đêm nhà thờ
đức bà
Đã tuyệt
vọng tay cầm
lửa đi soi
trong bóng đêm
xà trên sông
Nghe nước thuỷ
triều lên tìm
dấu chân của
rắn
Con rắn đầu
tiên
ôi con
rắn nước
Sao không
cắn ta để
giả chết một lần
Đả đếm
một ngày rồi
tới tháng rồi
nhiêu năm
Đã khàn
cả hơi đã
khan tiếng gọi
Con rắn đầu
tiên ơi
Con rắn
đầu tiên ơi
Ta đã
hiền lương mầu
da xưa đả thôi
còn
muốn lột
Chỉ muốn
ngồi yên xem trên
mặt đất rắn
bò
Mưa sẽ
nằm co bên hồn ta
mênh mông
Đừng xuống
nước về sông
ta không
biết bơi
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)