Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012
trong những vết cứa
xâm trên đầu hai chữ thân phận
chiếc gậy trúc cũng biết xâm mình
ghe dường như có vẽ xót xa
mà thật ra chỉ một chữ a
cũng đồng ý là giọt nước mắt
rơi quạng hiu nơi nắng lưng đồi
nhưng vẫn ôm tiếng cười bay mãi
một dường như tình yêu không nguôi
câu trã lời câu nói tiết hát
bay vào lòng thân trúc rỗng không
có một người rúc trong bóng tối
mở tay ôm một nhánh cầu vồng
câu hỏi bay dừng nơi cuối n gõ
đôi mắt thấy gậy trúc buồn so
gọi cưú cấp ngày mưa ngày nắng
về bó băng cứu một bài thơ
đã chiều rồi nắng tắt lứ̉ a tắt
em rồi quên giữa những vệt xâm
những vết cứa hồn anh nằm ngũ
tay còn ôm một mảnh trăng rằm
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét