em khoe làn da với nắng
mà sao chĩ có anh nhìn
có ai gọi em ...thượng đế ?
quì xuống dâng một đức tin
em khoe nụ cười tươi qúa
nhiều khi che nắng mặt trời
muà hạ vì thế nghe mát
anh cũng như thể đôi mươi
bài thơ theo chân vết ngựa
gỏ nhịp mầu xanh thời gian
thơ anh như bồng như bế
đưa em vào chốn mênh mang
rủ em chạy lên đồi cỏ
thả chung với nhau co n diều
anh sẻ buộc thơ vào đó
báo trời rằng anh đả yêu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét