hạt sương
nhớ nụ ban
đầu
nghe trong lịch
sử nét nhầu
hoàng hôn
tiếng cười
có nụ môi
hôn
tiếng qua
bước lại chổ chôn
hoa
vàng
nắng lên
huyển mộng tan
tan
chân mêng mang
qúa dẫm lên
nổi buồn
em cười
trắng suốt cuối
thôn
cuộn trong
đen thủi nỗi buồn
anh lăn
quờ tay
chạm một trăng
rằm
lăn nghiêng
phố xá ăn
nằm bụi xưa
em như
chẳng đả củng
chưa
mà sao vẩn
thử
năm xưa kiếp
nào
hạt sương
lịch sử xôn xao
gọi em
tình sử nao
nao bước vào
áo em
trắng qúa
độ nào
bay ta viễn
phố bay bao nắng vàng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét