Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012
đau khỗ qúa nên đành viết thư này
đau không biết anh yêu em nhiều đến cở nào nên em cứ bỏ anh lăn long lóc
đôi khi em bỏ anh trên bàn rồi lở quơ tay làm nó rơi lộp độp
lúc quẳng trên ghế em lại vô tình ngồi lên
không ai bịt muĩ anh mà anh như ngạt thở
anh tan tác tang thương mà không dám mè nheo em để bắt đền
để bồi thường thiệt hại
cho trái tim em càng lúc càng teo trong khi trái tim anh càng ngày càng mập
hôm nào cả hai cùng ngừng đập c̃ũng là lỗi của em
anh sẽ không chịu trách nhiệm
anh sẽ từ chối ra hầu tòa
thủ phạm sẽ là em
em sẻ ngồi tù
tới nghìn thu vĩnh viễn
nhưng anh sẽ tới cưú em bằng một bài thơ
bà tòa lính canh tù đọc thơ anh sẽ lăn ra ngất xỉu
vì thơ của anh có tình yêu to như qũa nuí mà văn chương anh viết nhỏ như hạt bụi
anh sẽ ăn cắp chìa khóa
tháo cũi thả em ra
lại viết thêm bài thơ rủ em về nhà
em laị chê anh
em lại lắc đầu
anh xin em một phút gãi đâù với đôi lời giải thích
nếu anh có thể nói yêu em bằng chân anh đả chạy đến nhà em
nếu anh nói bằng cánh tay anh đã ôm em
bằng môi thì anh hôn em
mắt thì nhìn em
tim đập thình thịch
lời niń tịt
nếu có thể nói bằng lời không lời thì thơ anh giấy trắng chử đen
cũng biết đổi mầu đỏ mặt
anh không nói ra đâu
em sẽ đuổi anh ra khỏi nhà ăn ở sống chung với bọn buị đời
tình anh còn tươi
anh không muốn nó chết yểu
anh ngưởng mộ em như mầu trắng aó dài em ngưỡng mộ mặt trời
hôm em đi qua nhà anh đôi mắt anh đang đau chân mà cứ lết chạy theo
như ngọn gió qua đèo lở làm rơi giọt nắng
mà nó cứ khóc hoài đòi tử tử quyên sinh
như tờ giấy trắng tinh tương tư thơ |Lí Bạch
như quyển sách đời anh chờ bàn tay em cḥạm một góc thần kì
như câu hỏi trời sinh anh làm chi
rồi sinh em làm gì
để xa xưa cho đến tận bây giờ gay cấn qúa lâm ly
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét