Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012
bản dốc
bản dốc
cắt tay ta đi
lấy đầu ta đi
có muốn con tim
toàn những chia ly ?
ôi ta tiếng khóc
bay giữa đại ngàn
làm sao em nghe
làm sao em nghe
tiếng khe tiếng suối
hát khúc thổ âm
nghìn năm gốc rễ
em nghe thì thầm
hồn ma bóng quế
xé thit khoe xương
khoe em nức nở
em tưởng ta điên
ngồi hát triền miên
em ơi đã vỡ
viên đá ngăn bờ
sao ta ở núi
sống như giả vờ
bản giốc bản giốc
đất đã nghiêng rồi
nước trôi nước trôi
sao em bước xuôi
mà ta bước ngược
chặt đầu ta đi
lời nói rồi ngưng
nước chẩy rồi ngưng
₫ớn đau cũng diệt
́
Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012
rồi cũng như lá bay
anh nói
em nói
rồi cũng thôi
một lần đã nhớ nhau
đâu phải chỉ một lần
em nhớ
anh nhớ
từng vết chân
nơi phố
giữa ngõ
muà lá bay
mái tóc
hương tóc
lụỵ một ngày
một thuở
mãi mãi
sợi tóc mai
nhửng quấn quít những lúng túng
những ánh mắt những ấp úng
vẫn bước mãi
trên đường dài
mai có
mai mốt
lời nói bay
em mất
ta mất
thôi còn ai
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)