Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

Đôi khi đâu cần nói





Đả có tiếng gió nói dùm anh
Hát đôi với mưa
Bài ca tình nhân

Khi một chiếc lá bắt đầu run
Thì xôn xao những hàng cây cũng khởi sự hát  khai muà
Mầu xanh bay ra  trong những bong bóng mưa
Phập phồng rồi vỡ

Có phải hạnh phúc kh̀ông
Khi em nghe có tiếng reo
Có phải tình yêu không
Khi em nghe tiếng gọi
Trong gịó
Mưa
Dường như có lời anh chưa nọ́i
Và em cũng dường như
Chưa vội tiệ́ng trả lời

Cái ban đầu em à
Cũng luôn bắt đầu bằng im ḷặng
Như nụ hôn đầu tiên chỉ thấy lạnh đôi môi
Như mắt nhắm nghe đê mê mà sợ
Nệ́u có hỏi tại sao cũng không biết sợ gì

Tình yêu
Phải không em
Luôn là điều không thể hiểu
Vì có nghĩa gì đâu trong chỉ một tiếng kêu
Như buổi chiều hôm nay em như là tiếng gọi
Lúc em  nói với anh
Rất lặng yên
Bằng một đôi mắt nhìn









Dẫn em lên đồi






Sao mà buồn vậy
Mắt em
Môi anh

Em đừng nhìn  bóng đêm đừng nhìn mây trời
Cả chiều  nắng phai  cả giọt sương đợi uạ́
Mà sương có biết uá bao giờ anh chỉ nói  chơi

Nên anh sẽ lắng yên cố lặng yên thôi ńói
Thôi kể cho em nghe đời anh qúa gặp xui
Thôi rù rì với em như  buồn run ngọn cỏ
Dẫn em lên đồi kiểu đó sao còn vui

Ừ thì vui nhe
Môi anh
Mắt em

Anh sẽ hát cho em nghe bằng tiếng chim chích choè
Buổi sáng  khoe với em hôm nay buổi sáng
Hạnh phúc vậy thôi những trong suốt không che

Rồi em nhìn anh hơn nghìn năm đắm đuối
Em hát theo anh trời đất nghiêng  theo
Ngã đè lên nhau không ôm nhau vội
Bất chợt hôn nhau trong nắng trong veo

Dẫn em lên đồi
Tay chỉ ra biển
Chỉ em mầu xanh chỉ em bao la
Trong giọ́ vi vu có lời im lặng
Chiếc võng à ơi nắng ngủ hiên nhà








Nghe ngoài đêm tiếng miêu






Anh nhớ em ₫ược không
Hay làm em ách xì
Hoặc làm em sổ muĩ
Sao yêu anh làm chi

Tương tư là lân cận
Cái bệnh  hay tương lân
Gọi thần giao cách cảm
Tuy xa  xa mà gần

Anh nhớ em nhiều lắm
Nhiều lắm em  sợ  không
Dĩ nhiên anh chả sợ
Đêm thức khuya mơ mồng

Anh gõ máy viết chữ
Hoà âm tiếng đồng hồ
Kêu tích ta lóc tóc
Nghe sóng lăn vô bờ

Đêm nhớ ngày ngồi nhớ
Chút thơm nắng còn dư
Bỏ vào cafê  uống
Từng giọt hạnh từ từ

Chả dại uống thật nhanh
Hạnh phúc dễ mất đi
Đôi khi như con ngựa
Không biết yêu là gì

Anh nhớ em rồi đó
Lỡ rồi như  trót yêu
Anh vò tròn ba chữ
Nghe ngoài đêm tiếng miêu





Anh sẽ khều chân em đêm nay


Anh sẽ khều chân em đêm nay


Em đẹp như là chùm khói
Loà xoà quanh quẩn đời  anh
Hôm qua lò ra  lộ diện
Nói rằng yêu anh rất nhanh

Rồi em tàng hình biến mất
chắc chui tuột lại khói rồi
hay vào mù sương ….chẳng biết
nhưng chớ trốn ở thiên đường

cũng đừng la cà địa ngục
hai chỗ anh kiếm không ra
nhớ nhé không sương thì khói
châm thuốc thấy ngay đó mà

khói sương ớ ờ  anh gọi
đêm nay anh hóa  tiếng kêu
bay tuột vào trong mộng mỵ
tìm đôi chân son em anh khều






Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

cửa nào đã mở ra rồi


Chưa dứt


Lúc ta gói lại mơ hồ
Thì em lại lấy bản ₫ồ khoe ra
Chốn này  một hạt  nhạt  nhòa
Nơi kia ngọc bội ôm tà dương bay



Còn đêm


Sợi giây đứt vẫn còn đêm
Bóc da qúa khứ cứa  mềm  mại xưa
Im lặng ơi
Đã về chưa
Cửa nào đã mở có vừa ta chui




Thôi còn huyễn mộng


Nụ cười tắt ngúm mầu hoa
tan cả mầu nắng  trong tà lụa bay
thôi mưa cả những xoè tay
tìm dăm cảm giác chút cay ngọt mờ









Thì cũng như chuyển tù





Bán hồn cho ngạ quỉ
Hồi nào ta không hay
Thì cũng như chuyển tù
Núi nọ sang núi này

Giọt máu cùng đã cạn
Xác thân rồi nuôi rêu
Hồn nuôi những tra tấn
Những ₫ớn đau thật đều

Xưa ở trọ con trăng
Ta tù nhân không số
Cùng lắm là linh h̀ồn
Buồn bã như nấm mộ

Giờ như ở biệt giam
Nhớ nắng nhớ mặt trời
Mỗi ngày thêm vết thẹo
Làm vui tiếng qủi cười

Hôm nọ mất cánh tay
Hôm nay mất đôi chân
Con tim dường còn đập
Thần chết là bạn thân

Mái tóc đứt từng  khúc
Xót xa ngày tóc bồng
Em đan ta giầy cỏ
Rủ nhau vào mênh mông

Ngạ qủ́i ngày tra tậń
Nỗi nhợ́ tra tấn đêm
Em vẫn bay mộng mỵ
Vào từng đau đớn thêm

Mai mốt sẽ về đâu
Lết lê đôi chân cụt
Lại bạn linh hồn đi  ?
Cho một ngày mất hút












Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Có Linh hồn bay quanh giường bệnh









Tôi ho
Tôi ho
…..

₫ừng cho uộng thuốc
…..
₫ừng nói


Tôi ho
Tôi ho
Ngoài kia trên ₫ồi có gió
Bướm
Và
chim

Tôi đói
Môt  hạt muội chia hai  trong giấc ngủ thật im


Tôi ho
Em đừng hỏi
Đừng ai hỏi

Tôi ho
Làm sao tôi có thể trả lời

Tôi ho

Gịong  nói  tôi đục khàn như con vực
Và bóng tối thì làm sao có bước chân  em
Đi bước xuống đi lặng lẽ trao tôi êm đềm
Một lần cuối không lần nữa
Không còn thêm










Từ hải ta ư






Kiếm
hề
Gẫy đôi
một ngày mắt biếc
giầy cõ aó rơm
hề
đâu tiếc
bụi đường xa

tráng sỹ
giai nhân
hề
sợị giây cột lại
treo ngược đầu ta lên
hề
dấu hỏi bay ra

em trả lời ta
hề
tóc râu dựng ngược
đạp đất
đội trời
hề
mất cửa
xa nhà                                                                                                             

im lặng
mưa bay
hề
trợn mắt chết đứng
mà mắt nhắm
hề
im lặng
mưa bay








Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Tôi và em







Tôi tên
Nguyễn văn bùn
Làm tươi  nụ sen nở
Khi có người gọi tên
Cũng hơi hơi mắc cở

Em tên
Nguyễn  thị sen
Là nghìn năm ánh sáng
Soi suốt hạt rượu đen
Cũng say ta hào sảng

Tên tôi và tên em
Nếu cùng̀ cuộn nhau lại
Sẽ lấp ló trong đêm
Một que diêm cháy mãi

Cuộc ₫ời mộng mỵ mờ
Rút thuốc như rút gươm
Tôi nhả ra làn khói
Đẹp  em đôi mắt lườm

Tình yêu nói không hết
Cái mơ mòng ban sơ
Đầu tiên hay phút cuối
Tôi em đều trẻ thơ

Trong veo như nắng hạ
Như mắt thấy cầu vồng
Bay ra hoa bay bướḿ
Cuốn nhau vào mênh mông