Đả có tiếng gió nói dùm anh
Hát đôi với mưa
Bài ca tình nhân
Khi một chiếc lá bắt đầu run
Thì xôn xao những hàng cây cũng khởi sự hát khai muà
Mầu xanh bay ra
trong những bong bóng mưa
Phập phồng rồi vỡ
Có phải hạnh phúc kh̀ông
Khi em nghe có tiếng reo
Có phải tình yêu không
Khi em nghe tiếng gọi
Trong gịó
Mưa
Dường như có lời anh chưa nọ́i
Và em cũng dường như
Chưa vội tiệ́ng trả lời
Cái ban đầu em à
Cũng luôn bắt đầu bằng im ḷặng
Như nụ hôn đầu tiên chỉ thấy lạnh đôi môi
Như mắt nhắm nghe đê mê mà sợ
Nệ́u có hỏi tại sao cũng không biết sợ gì
Tình yêu
Phải không em
Luôn là điều không thể hiểu
Vì có nghĩa gì đâu trong chỉ một tiếng kêu
Như buổi chiều hôm nay em như là tiếng gọi
Lúc em nói với
anh
Rất lặng yên
Bằng một đôi mắt nhìn