Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

Có tiếng cười trong thơ của anh





Nụ cười em chiêm bao
Nghe như nắng qua nhà
Tiếng  cười anh cũng ngộ
Không ra tiếng em à

Buổi sáng nay trời mưa
Suột́ buổi chiều cũng mưa
Mà bây giờ buổi tối
Mưa biết mấy cho vừa

Anh  chạy ra ngày gió
Thuỡ lần đầu biết yêu
Aó mặc mong manh qúa
Lạnh suốt sáng tới chiều

Mấy giờ trước hoàng hôn
Hôn biệt ly đá núi
Trong cại bọc linh hồn
Chữ rơi ra túi bụi

Khi nhặt để trên tay
Chữ thành đinh thành dao
Đâm chém  đường định mệnh
Rồi cuộn bóng tối vào

Từ đó thơ thành đêm
Lấy mênh mông làm nhà
Tiếng cười anh cũng ngộ
Không ra tiếng em à





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét