Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

tình yêu


Tình yêu


Anh có  phép lạ em à
Khi tay  quờ trong không khí
Liền nhú ra nụ hoa hồng
Nheo mắt nhìn anh kì bí

Nó nói anh yêu ít thôi
thức đêm làm thơ ít thôi
thấy chưa lại ho khù khụ
yêu nhiều mắc bệnh đúng rồi

có người đi qua không hiểu
thấy anh khoa chân khoa tay
cứ tưởng anh lên cơn dại
đâu biết anh đang cơn say

không biết nụ hoa là ảo
hay thật như là tình yêu
khi anh ngừng đôi tay lại
nó trốn biệt đâu mất tiêu

từ đó anh mang tai tiếng
thằng điên thằng dại tên khờ
ban ngày ban đêm sáng tối
cứ ngồi quơ tay bâng quơ  

cuộc đời từ đó thật tươi
mầu hồng mùi hồng thơm nồng
ngày nào cũng có hoa mới
tình yêu như nắng mêng mông




không biết tai sao


Không biết tại sao …..



Đã nhắm mắt còn đi tìm bóng tối
Mà thực ra đã  từ phút đầu tiên
Lúc rộn rã em khai sinh ánh sáng
Mầu đen đêm đã mấy  độ chăn mền

Em đã tới  tại sao như chọn lựa
Định mệnh đâu… tiền kiếp cũng là không
Cho gặp gỡ đen tuyền mầu biệt diệt
Linh hồn ta thiền láo  giữa bàn ch̀ông

Tay nắm lại xoè ra  như bất tận
Những bất ngờ còn mất đỏ đôi ngươi
Những ngơ ngác đè vai không muốn dậy
Đêm dung nhan không biết có tiếng cười

Cả tiếng khóc cũng vượt biên bỏ trốn
Cũng kh̀ông may chím lĩm đáy vực sâu
Đôi mắt nhắm có lặng im ở trọ
Mưa biết lăn viết ngôn tự không mầu

sao nhắm mắt mà linh hồn  bỏ chạy
xác thân nghiêng xe ngựa phố cũng nghiêng
đất trơn trượt cũng đâu cần động đất
đủ xô ta xuống  vực mở oan khiên

xôn xao lắm một thuở nào em nhỉ
tự  đầu tìên  đã aỏ ảnh phù du
muốn bay qúa làm cánh chim  ₫ợi  gió
còn muốn ư ? trong xác một tên tù

Biết làm sao bây giờ


Biết làm sao bây giờ


Có em thì có ta
Còn hỏi sinh làm gì
Cũng như tình yêu vậy
Hí luận để làm chi

Hôm nay anh ngồi nhớ
Thì anh nói yêu em
Mai mồt lỡ có quên
Khác gì  mất cái tên

Tình của anh lận  đận
Thì anh chạy lòng vòng
Hái hoa rồi bức cỏ
Lên núi
Vào mênh mông

Có em thì có ta
Thực ra là huỹên mộng
Huyễn mộng như huyễn mộng
Phù hoa  như phù hoa

Có không gọi đau khổ
Mà không yêu thì lỗ
Anh không mù́ốn thiệt thòi
Đành yêu em lầm lỡ

trong lơì đâu có lửa


Trong lời đâu có lửa



Như tỉ dụ sóng biển
Có không do duyên sinh
Pháp môn ấy bất nhị

Mà thơ anh u minh

Có khi là tiếng khóc
Đ̀ôi khi dăm  tiếng cười
Bay lên rồi bay xuống
Múa may như ₫ười ươi

Em bỏ đi cũng phải
Để cho anh thất tình
Ngồi làm thơ bất tận
Chờ nắng loé bình minh

Dĩ nhiên đường hầm tối
Anh nhúc nhićh  ờ trong
Lăn đi và lăn tới
Không biết đã bao vòng

Thì làm sao thấy nắng
Hong tóc ướt trời mưa
Có thực là tuyệt lộ ?
Đau đớn đã đủ vừa  ?

Để biết cái tận khổ
Rượu không uống mà say
Cái đầu tiên lính quýnh
Cuối cùng như mây bay

Tình yêu như nhát chém
Cuộc ₫̀ời như dao đâm
Anh té lên  té xuống
Em xô như bão ngầm



Như tỉ dụ sóng biển
Có không do duyên sinh
Pháp môn ấy bất nhị

Mà  thơ anh thất tình

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Anh lại buồn nữa rồi


Anh lại buồn nữa rồi


Anh buồn như nước ba bốn giờ sáng bỏ sông  đi tìm con  trăng
Trong ₫ống bùn khuya con tôm con cá nằm ₫ợi nứơc  trở về
Những bước chân người đèn soi làm cả giòng s̀ông  lên cơn sốt hoảng
Như đám đông đã cướp của anh  ngày xưa em bỏ xuống một lời thề

Ban tối  ban  ngày với anh dường như bây giờ không còn nhận diện
Ngày  anh mộng du cho đêm tối anh lại nằm mơ
Tất cả là không chỉ riêng em là có
Tình yêu của anh như muôn thủơ nằm chờ

Anh đợi vết thương một hôm nào bỗng dung kì diệu
Khép lại thành vết xâm trên da thịt nhăn nheo
Tiền kiếp yêu em  nên thực ra ngàn tuổi
Anh đã gìa nua tự độ em gặp anh  nhìn anh rồi  vội  đá lông nheo

Anh đi xâm mình
 xâm cạnh vết thương
tiếng chú câu bùa cho một hôm khép lại
một lỗ chôn anh còn nhú được  đôi chân
để hôm buồn buồn linh hồn anh đạp trời cho đêm  mưa rớt hạt
sa mạc ướt rồi mà buồn bã vẫn còn lăn

mọi hôm anh ba sạo nhưng hôm nay anh nói thiệt
anh buồn 
chao ôi anh buồn
buồn thảm thiết em ơi








nhi khúc


Nhị khúc


Chỉ một lần thôi
Bão thổi gió thốc
Cơn động đất qua
Hồn ta hóa mộc

Mưa rơi rồi rêu
Xanh mầu tuyệt vọng
Tuyệt lộ cuối đường
Mờ sương tan  sóng

Chỉ một lần thôi
Tay nắm rồi buông
Hồn mất bóng mất
Cả tiếng cười cuồng

Chỉ một lần thôi
Vàng phai nát đá
Nắng úa tan mưa
Nỗi đau như chưa
                                   
Chỉ  ḿới bắt đầu

Ngày ngồi nhớ thuở bắt đầu


Ngày ngồi nhớ thuở bắt đầu


Ta  leo lên núi bằng  chân  của một con sâu
Chôn lọn tóc  xưa em  cắt lầm  trót tặng làm kỉ vật
Chôn  luôn áo quần  tuổi tên  bây giờ không còn  cần thiết
Ngồi nghe nỗi buồn pha mầu  những buổi chiều lất phất

Mưa bay

Ta leo lên núi  như quay trở về nhà
Nhà ai đã xây cho ta  bằng  gió
Có phải em không ?
Những đọt tóc mơ hồ mầu ngái cỏ mênh mông
Cũng không biết làm sao băng vết thương ta muôn đời mở miệng

Chờ mưa

Ta leo lên núi 
Không đem theo cũng không gì còn để lại
Buổi chiều xuống phố em sẽ thôi còn nghe tiếng lá rơi ghi bài thơ ta viết vội
Chạy trốn trên con ₫ường những tội lỗi những sai lầm những xúc phạm
₫ến ta  một linh hồn
Hôm nay ngày bắt đầu ôm hoàng hôn ngủ những giấc thật li bì

Sinh ta làm chi
Sinh em làm chi

Ta leo lên núi
Để ta leo lên ńui  ngày  cuối cùng ngồi nhớ thuở bắt đầu