Trong lời đâu có lửa
Như tỉ dụ sóng biển
Có không do duyên sinh
Pháp môn ấy bất nhị
Mà thơ anh u minh
Có khi là tiếng khóc
Đ̀ôi khi dăm tiếng
cười
Bay lên rồi bay xuống
Múa may như ₫ười ươi
Em bỏ đi cũng phải
Để cho anh thất tình
Ngồi làm thơ bất tận
Chờ nắng loé bình minh
Dĩ nhiên đường hầm tối
Anh nhúc nhićh
ờ trong
Lăn đi và lăn tới
Không biết đã bao vòng
Thì làm sao thấy nắng
Hong tóc ướt trời mưa
Có thực là tuyệt lộ ?
Đau đớn đã đủ vừa ?
Để biết cái tận khổ
Rượu không uống mà say
Cái đầu tiên lính quýnh
Cuối cùng như mây bay
Tình yêu như nhát chém
Cuộc ₫̀ời như dao đâm
Anh té lên té xuống
Em xô như bão ngầm
Như tỉ dụ sóng biển
Có không do duyên sinh
Pháp môn ấy bất nhị
Mà thơ anh thất
tình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét