Anh lại buồn nữa rồi
Anh buồn như nước ba
bốn giờ sáng bỏ sông đi tìm con trăng
Trong ₫ống bùn khuya con
tôm con cá nằm ₫ợi nứơc trở về
Những bước chân người
đèn soi làm cả giòng s̀ông lên cơn
sốt hoảng
Như đám đông đã cướp
của anh ngày xưa em bỏ xuống một
lời thề
Ban tối ban ngày với anh dường như bây giờ không còn
nhận diện
Ngày anh mộng du cho đêm tối anh lại nằm mơ
Tất cả là không chỉ
riêng em là có
Tình yêu của anh như
muôn thủơ nằm chờ
Anh đợi vết thương một
hôm nào bỗng dung kì diệu
Khép lại thành vết xâm
trên da thịt nhăn nheo
Tiền kiếp yêu em nên thực ra ngàn tuổi
Anh đã gìa nua tự độ em
gặp anh nhìn anh rồi vội đá lông nheo
Anh đi xâm mình
xâm cạnh vết thương
tiếng chú câu bùa cho
một hôm khép lại
một lỗ chôn anh còn nhú
được đôi chân
để hôm buồn buồn linh
hồn anh đạp trời cho đêm mưa rớt hạt
sa mạc ướt rồi mà
buồn bã vẫn còn lăn
mọi hôm anh ba sạo nhưng
hôm nay anh nói thiệt
anh buồn
chao ôi anh buồn
buồn thảm thiết em ơi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét