Đêm thật buồn
Mấy lần mấ̀t có lần
nào lại ₫ược
Bao lần đi
còn nhớ ngõ quay về
Đêm thở dài đo chiều
sâu bóng tối
Bóng trên đường nghe
tiếng kéo lê thê
Hồn trong xác có còn
vui hiệu lệnh
Tiếng rã rời không
viết nổi câu thơ
Một giòng kinh cũng
không còn hơi thở
Ngơ ngác ta cũng đành
nỗi bơ vơ
Cái buồn này díu gian
con buồn nọ
Xô nhiều lần ta cũng
té nhiều lần
Còn xô nữa giờ chân
trên đầu vực ?
Chẳng biết đâu sẽ như
tiếng gươm ngân
Mấy lần mất là mấy
lần lại ₫ược
̣những vết thương chằng
chịt bó linh hồn
Buồn đôi mắt có nghìn
thu ở trọ
Nhìn tóc em còn chờ
₫ợi có không
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét