Ngày ngồi nhớ thuở
bắt đầu
Ta leo lên núi bằng chân
của một con sâu
Chôn lọn tóc xưa em cắt lầm
trót tặng làm kỉ vật
Chôn luôn áo quần tuổi tên
bây giờ không còn cần thiết
Ngồi nghe nỗi buồn pha
mầu những buổi chiều lất phất
Mưa bay
Ta leo lên núi như quay trở về nhà
Nhà ai đã xây cho ta bằng gió
Có phải em không ?
Những đọt tóc mơ hồ
mầu ngái cỏ mênh mông
Cũng không biết làm sao
băng vết thương ta muôn đời mở miệng
Chờ mưa
Ta leo lên núi
Không đem theo cũng không
gì còn để lại
Buổi chiều xuống phố
em sẽ thôi còn nghe tiếng lá rơi ghi bài thơ ta viết vội
Chạy trốn trên con
₫ường những tội lỗi những sai lầm những xúc phạm
₫ến ta một linh hồn
Hôm nay ngày bắt đầu ôm
hoàng hôn ngủ những giấc thật li bì
Sinh ta làm chi
Sinh em làm chi
Ta leo lên núi
Để ta leo lên ńui ngày
cuối cùng ngồi nhớ thuở bắt đầu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét