Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2012

có tựa đề không nhỉ




Tên  điên
Leo  lên cây

Ngồi    trên  cây

Trong  bóng tối giữa đêm  dài
Nó chùm chăn và viết  tiểu sử
Lic̣h sử
Của một đôi kiếm gẫy

Hắn  bày  biên  ra  trong  không  gian  và thời  gian
Gío trăng biển đen đại mạc đại ngàn lá hoa cỏ hương nến diêm  mực em và anh….
Giòng  chữ  nào không  bắt  đầu  bằng  một  giọt  mực
Gịot  mực đầu tiên
Là Tiếng  rơi
Lại  hoá  thành  giọt  nước
Rơi  xuống  một  hạt  sương  …..
Rồi  đại  dương không biết  sao  lại  đồng  tình  nổi  sóng
Gió  thốc  vào  thành  phố  đem theo tiếng cánh bay loài dơi
Khi mọi  người quên tiếng động ban sáng
Chỉ  riêng em
Nằm  nghe

Bản  hoà  âm  bắt  đầu


Tên điên
Ngồi  trên cây

Chiếc  chăn  che  vội  vã  và  hấp  tập  một  linh  hồn trốn  trong  chiếc  lung gù
Tên gù lưng nhà thờ đức mẹ
Cái  che  đậy  thiếu  thốn  ngây  thơ  hồn  nhiên  đến  đáng    tội  nghiệp
Khi  hắn  viết ra một câu  thơ
Người  ta đã vội ngửi thấy  ngay mùi  máu
Máu  trên thanh kiếm  gẫy

Chỉ  biết tự  đâm  mình

Em  hoàng  hôn ngày  xanh xưa yêu  hắn  như lúc
Còn trẻ thơ
Hôm nọ  đi  qua thăm lá cây  nhưng cũng  như  đã  lâu  rồi
Thời  tiết  bất  thường  một  ngày  dài  một  trăm  thế  kỉ
Mà  hắn vẫn   chưa  quên
{Tỉnh  khác với điên }

Một  đành thôi

Hắn viết tiểu sử
Của một  lời nói im lặng cuối cùng
Trên đêm nay

Tiếng khóc của một con  trăng  mới  mọc
  















tiếng gọi giật đuôi bờm


 



Con  ngựa  sổng  chuồng  ta  đêm  nay  đã  hết  thức  ăn
Tiếng  thở  dường  như  mỗi  lúc  mỗi  chậm  dần 
Bờm  cũng  dường  như bắt  đầu  muốn  đuổi  gió
Phố thị  cũng  đường  như  thôi  còn  bước  xa  gần

Muốn  về  rừng  xưa  chọn  một   cách   ngủ
Mà  lỡ  trót  quên  ₫ường  mòn hoa cỏ dẫn  lối  về
Hồn  tự do  rồi  li  hôn  nắng  gió
điạ  ngục  thiên đường  cất tiếng gọi  giật

…..Ê

Con  ngựa sổng  chuồng ta năm  xưa  năm  nay
Hai  năm  kế  bên  như  em  bên  ta
Mới   đó còn  no  ta còn  thơm  giấc  ngủ
Mà sao bây  giờ nhìn em , ta nh̀in  ta  không  ra

Bỏ  xuống đáy  giếng  bỏ  xuống  chân  cầu
Tiếng  hí  tràn  xưa  trùng  trùng  mộng   mị
Nỗi  đợi  cơn  chờ  tóc  gió chiều  thơm
Trời xanh cũng nhỏ dần, nước  dưới  chân cầu  cũng muốn  chực  bỏ  đi

Của  một  bờ chân  hay  của  hai  bàn  chân
Của  những  bàn  chân  nên  mờ  phai  dấu  vết
Của  ta  ở  đâu  của  em  một  phương nào
Ngựa  lạc  xa  nguồn   rồi    ơi  trăng xưa  nơi  nao





khoa học




khi anh nắm tay em
điện từ trường trái đất hút anh và em xích lại gần
khi xích lại gần
anh ôm em
khi anh ôm  em
mặt trăng và mặt trời bảo nhau nói với anh
nhìn vào mắt

mà mắt anh nhắm
mà mắt em nhắm tịt

anh nghe điện từ trường từ lòng đất phọt lên

đó là lí do tại sao ngọn đèn đường không ai đốt mà vẫn cháy
chiếc bóng anh lăn tròn trên con đường ổ gà
mỗi khi tới thăm em rồi ra về mà không thấy đau
₫ôi chân anh đạpxe lên những con đường ngược dốc không thấy mỏi

và anh thấy anh cười
kể cả trong những lúc tơi tả ₫ời nhau

đó cũng là lí do tại sao anh tin vào khoa học
khoa học của tình yêu
không xây dựng trên những mệnh đề định nghĩa

học trò là anh
học trò là em

thầy giáo là hai đứa trẻ thơ chúng ta có đôi chân biết chạy lên đồi
không cần đôi môi để huýt sáo
buổi chiều đã có con diều bay
và tiếng gió
xô muôn trùng vào huyễn mộng mênh mông

chúng ta kí đầu nhau chơi trò đố vui để học
em cứ khúc khích hoài
không cần tới nghiêm trang
chúng ta tập mở mắt va ̀ nhắm mắt
đôi môi và bàn tay
anh và em
thực tập bài học  tùnh yêu

trao nhau những chùm hoa  trong veo bỡ ngỡ

lần nào cũng như  mới lần  đầu
tình  yêu  khai sinh
những  nắng mưa
những con đường cỏ lá
ngay cả thành phố và buị bậm một đôi khi làm mắt chúng ta cay

và khi tình̀ yêu khai sinh
khoa học bắt đầu

anh tin vào khoa học em à .....




ta chỉ là say





bỏ  xuống nhiều  rồi  mà còn thấy nặng
ta bỏ em rồi nỗi nhớ mọc lên
khi viết bài thơ trăng lại hiển hiện
gươm gác lên rồi tiếng gió còn rền

đã bảo là duyên cũng nói là nghiệp
trả đã trăm lần vẫn cứ gọi tên
bóng qủi hồn ma như cơn gío chướng
đợ̣i lúc ta đi buồn có lập đền

ta đã yêu rồi mà yêu chưa hết
cũng như bầu rượu còn hạt cuối cùng
cứ tưởng đã say tình cạn rượu cạn
mà sao bước chân còn giưã mông lung

buông cả bàn tay buông cả đôi tay
xoè thấy như  không chỉ là ảo tưởng
cái thật là không ly  ngôn diệt tướng
em ơi  buồn ơi ta chỉ là say






Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

nhìn trăng





Con  trăng  chìm  một  nửa
Còn nửa  kia  đi  đâu
Em   quên   hay  còn  giữ
Những  lời  nói  ban đầu

Mai   sương  tan  nắng  tới
Nhớ  một nụ    em    tươi
Anh   xoè  tay   thì  thấy
Những   nhúc  nhíć  cuộc  đời

Con  trăng  ch̀im  một  nữa
Vì  thuở  sớm  chia  hai
Mầu   anh  níu   tóc
Mầu     em  trâm cài

Sông  trôi  hay  tĩnh  lặng
Lòng  tôi  vẫn  dịu  êm
Em   còn  như  tiếng   gọi
Nói yêu  tôi  êm  đềm










Bệnh ta đã trầm kha






Câu  kinh  đầu  chưa thụộ̣.c
Câu  cuối  sớm  quên lâu
hồn  xanh  mầu  đen  nhuộm
Trong  dăm  hạt  rầu  rầu

Bay  đi rồi  cũng  chán
Rúc đầu  vào  đất  thô
Dùi  đầu  rồi  cũng  nản
Ra  biển  đào  sẵn  mồ

Khi  nói  đời  như khổ
Đớn  đau  có  còn  hơn
Tiếng  ta  cười  trẻ lắm
Mà  sao  đời  vong  ơn

Bệnh  ta  đã  trầm  kha
Bát  nhã  ba ….mật  đa
Cánh  cửa  chuà  cài  lại
Ta  bay  xa  cả  ta