Tên điên
Leo lên cây
Ngồi trên
cây
Trong bóng tối
giữa đêm dài
Nó chùm chăn và viết
tiểu sử
Lic̣h sử
Của một đôi kiếm gẫy
Hắn bày biên
ra trong không
gian và thời gian
Gío trăng biển đen đại mạc đại ngàn lá hoa cỏ
hương nến diêm mực em và anh….
Giòng chữ nào không
bắt đầu bằng
một giọt mực
Gịot mực đầu
tiên
Là Tiếng rơi
Lại hoá thành
giọt nước
Rơi xuống một
hạt sương …..
Rồi đại dương không biết sao
lại đồng tình
nổi sóng
Gió thốc vào
thành phố đem theo tiếng cánh bay loài dơi
Khi mọi người
quên tiếng động ban sáng
Chỉ riêng em
Nằm nghe
Bản hoà âm
bắt đầu
Tên điên
Ngồi trên cây
Chiếc chăn che
vội vã và
hấp tập một
linh hồn trốn trong
chiếc lung gù
Tên gù lưng nhà thờ đức mẹ
Cái che đậy
thiếu thốn ngây
thơ hồn nhiên
đến đáng tội
nghiệp
Khi hắn viết ra một câu thơ
Người ta đã vội
ngửi thấy ngay mùi máu
Máu trên thanh
kiếm gẫy
Chỉ biết
tự đâm
mình
Em hoàng hôn ngày xanh xưa yêu
hắn như lúc
Còn trẻ thơ
Hôm nọ đi qua thăm lá cây nhưng cũng như
đã lâu rồi
Thời tiết bất
thường một ngày
dài một trăm thế
kỉ
Mà hắn vẫn chưa quên
{Tỉnh khác với
điên }
Một đành thôi
Hắn viết tiểu sử
Của một lời
nói im lặng cuối cùng
Trên đêm nay
Tiếng khóc của một con trăng
mới mọc