bỏ xuống nhiều
rồi mà còn thấy nặng
ta bỏ em rồi nỗi nhớ
mọc lên
khi viết bài thơ trăng
lại hiển hiện
gươm gác lên rồi tiếng
gió còn rền
đã bảo là duyên cũng
nói là nghiệp
trả đã trăm lần vẫn
cứ gọi tên
bóng qủi hồn ma như cơn
gío chướng
đợ̣i lúc ta đi buồn có
lập đền
ta đã yêu rồi mà yêu
chưa hết
cũng như bầu rượu còn
hạt cuối cùng
cứ tưởng đã say tình
cạn rượu cạn
mà sao bước chân còn
giưã mông lung
buông cả bàn tay buông
cả đôi tay
xoè thấy như không chỉ là ảo tưởng
cái thật là không
ly ngôn diệt tướng
em ơi buồn ơi ta chỉ là say
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét