Có một
người quên tôi
Rồi nhiều
người quên tôi
tôi ra sông
hỏi
đá
Có chỗ nào tôi ngồi
Ném đá
chờ con sóng
Chạy ra rồi
chạy vô
Tôi như
những vòng tròn
Lăn tăn con
sóng vỗ
Chợt muốn ngồi trên
biển
nỗi buồn thường
tự dưng
Muốn những điều không
thể
Rồi lại
nói đành thôi
Lúc im lặng lên bờ
Khều cả
mười ngón chân
Buồn tôi
bay bát ngát
Nghe dứt
tận thật gần
Có một người
quên tôi
Rồi nhiều người quên
tôi
Khi nào
tôi quên tôi
Chân bay xa
mặt đất
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét