Tiếng thở đêm dài
lạnh lắm
Mà hơi thở
anh buốt hơn
Chiếc lá
ngoài sân cũng
rợn
Hạt sương mặt
cũng xanh rờn
Anh cười
nói hiền như
cuội
Chỉ có tội
hay dối thôi
Như chết mà
nói còn sống
Noí anh không
phải ma trơi
Bây giờ anh
sợ bay xa
Không dám
mò về thành phố
Sợ gặp người
quen gặp em
Sợ cả bóng
tối cột đèn
Vì về lúc
quanh huyệt mộ
Anh khóc hạt
lệ đóng băng
Sợ sương sợ
phiền cây cỏ
Nói sao giữ mãi con trăng
Tiếng thở đêm
dài buốt lắm
Hồn anh như
nhập đất trời
Anh đã như
là độ lượng
Bay đi
bỏ lại tiếng
cười
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét