Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

Bệnh ta đã trầm kha






Câu  kinh  đầu  chưa thụộ̣.c
Câu  cuối  sớm  quên lâu
hồn  xanh  mầu  đen  nhuộm
Trong  dăm  hạt  rầu  rầu

Bay  đi rồi  cũng  chán
Rúc đầu  vào  đất  thô
Dùi  đầu  rồi  cũng  nản
Ra  biển  đào  sẵn  mồ

Khi  nói  đời  như khổ
Đớn  đau  có  còn  hơn
Tiếng  ta  cười  trẻ lắm
Mà  sao  đời  vong  ơn

Bệnh  ta  đã  trầm  kha
Bát  nhã  ba ….mật  đa
Cánh  cửa  chuà  cài  lại
Ta  bay  xa  cả  ta







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét