Cứ
lấy thơ ta
Hề
Quẳng xuống sông
Cứ
lấy giấy viết
thơ ta hề
₫ốt
thành bụi
Em
chẳng bao giờ
xem chẳng bao
giờ đọc
Chẳng bao giờ nhìn chẳng
bao giờ thấy
Có phải
thế không
Cứ lấy
đời ta đốt thành
tro rồ̀i qủẳng
vào mênh mông
Cứ để
ta đi đừng níu đừng kéo đừng bịn bịn
Hôm nào ta say hôm nay ta say
Hề
Đập bình
rượu
Lần cuối cùng
Ta hát hơi âm
mà lửa uǹ ùn khô sông cạn biển
Mà vết nứt
môi khoét lỗ để hồn ta chui vào vĩnh
biệt mông lung
Cứ để
đời ta bay
Như sợi
nắng có bao giờ
biết khóc
Như cơn
mưa
có
bao giờ biết
cười
như
nụ hoa tươi
chưa bao giờ
nghĩ tới ngày héo
uá
huyễn
mộng là ta
viễn
mộng cũng là ta
giấc mơ là em ngồi trên đồi
hú gió
đâu phải
là tiếng chim cho
xuân bản hòa âm
hồn ta
nơi đâu
tiếng thầm thì
ta ở đâu
để nhờ gió chở ta đi qua đại mạc đại ngàn
có mỏi cánh không em cánh chim mầu ảo ảnh
thì cứ
cho ta rơi
chấm
dứt một cuộc tình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét