Em biết ṃộc tinh
ở đâu không
Xa lắm
Chỗ mà em
chỉ có thể
tới b̀ằng tâm
tưởng cũa một
que diêm
Chỗ mà kính
viễn vọng kính
tối tân nhất
cũng không thể
tìm ra
Mà chỉ có
em
Có một hôm nào
Bật một que
diêm
Mà không
thể mở mịệng
cười
Em cũng không
thể khóc vì
con tim em
đã ngưng đập
tự bao giờ
Em cũng không
thể xem lại
những bài thơ anh
viết
Thơ của anh
đã mất hồn
tự thuở em
mang bán đi
của anh
Nỗi bơ vơ
Của một hạt
cát trong đaị mạc ,mầu
trong veo của
một gịot nắng trong mắt
Em . lúc nhìn
anh ngày xanh xưa
độ nọ
Em chỉ có thể
thấy bằng bật
một que diêm
Khi lung linh của dăm
ngày xưa sắp
mất
Khi lúc cuối ngõ
cuối đường của đời
anh thấp thoáng
hiện về
Khi em cũng không
nhất thiết phải
cần hối hận
Chỉ một chút
thôi
Chỉ một chút
loang ra từ
một hạt nước để em
có thể
đọc những
giòng thơ anh viết
Mầu nhạt
nhoè từ từ làm tan đi những hàng
chữ mầu tím
mầu xanh
Anh đã viết từ
thuỡ còn học trò
Cho đến ngày
bất tận
Linh hồn của
một bài thơ sẽ
hóa thàng con sông
Và thơ anh sẽ làm
thuyền chở em đi
về chốn đó
Mộc tinh
Nơi xa lắm
Nơi em chỉ
có thể tới bằng
thắp một que
diêm
Tâm tưởng em
chỉ có một
khoảng thời gian
rất ngắn
Là bất cḥợt
của một giọt
nước rơi
Lên bài thơ ba
chữ
Và bà trời
sẽ hối hận
dùm em
Vì đã trót
sinh ra anh
Trót sinh ra anh cùng ngày
sinh củả nắng
Cùng ngày sinh
của mưa của
vũ trụ sao
trời
Những tao vật
không thuộc về
phố thi
Trong đám đông
Nó ngạt thở
Hồn lưu vong đã
có từ thuở mới
lọt lòng
Nên em cũng chẳng
cần hối hận làm gì
như anh biết
em có nói
ra hay không
nói
vì mộc tinh
nơi xa lắm
nơi chỉ có mêng
mông muôn trùng bao la bóng
tối
nó không biết
nghe
không biết hỏi
nó chỉ biết
nói mỗi một
câu
trễ rồi
trễ rồi
em trở lại địa
cầu
đi………
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét