Anh chạy lên
đồi với đôi bàn
chân nhỏ xíu
Có hôm thật
vui vì trời
gió diều bay
Anh ngồi
suốt chiều nhìn mây
phơi mầu biễn
nghe mơ
ước uà ra rung
sợi chỉ cầm tay
Diều như con
thuyền bơi những
giòng nước ngược
Dường như nói
tiên tri mai mốt nọ
đời anh
Lăn ngã nhiều
lần như cánh
diều chao đảo
Lúc cố
gượng lên vẫn
nhớ thuở xưa
xanh
Anh chạy bay
đồi anh tung theo gíó
Muốn như
là chim muốn
bay cạnh con
diều
Muốn bay
thật xa tới
muôn trùng bất
tận
Gió nhập
vào hồn cho đầu
tiên biết yêu
Từ đó
tuỗi xanh anh
hay nói cùng
ngọn cỏ
Hồn anh
đeo gươm và aó mỏng giầy
rơm
Lần đầu biết
yêu anh yêu lời của
bố
dậy anh
bước đi lùa ánh
sáng vào đêm
anh đã chạy
bay đồi thuở
năm xưa còn
nhỏ
cũng vấp
té nhiều lần , cũng
đau lắm mà
vui
cánh diều
năm xưa trong
anh dường như
mất
giờ ngã đường khuya xoè tay
thấy ngậm ngùi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét