Quên ở đâu anh tìm hoài không thấy
Ở trên trời hay dưới đất hở em
Ở trên sông ? em ơi anh không biết lội
Ở ban
ngày hay trốn ở
trong đêm
Mà nỗi
nhớ không tìm nhưng
vẫn thấy
Vẫn thấy ngay từ
sáng mở cửa
ra
Nó nằm
ngủ trên cây chờ
anh đó
Anh không đi nó
dụ
cũng vui mà
Vui con khỉ anh rầu rì
rầu rĩ
Mỗi lên cơn con nhớ nó
vật anh
Té vào bụi
hồng hoa sao đau
qúa
Là hôm qua
muốn bỏ nó chạy nhanh
Đêm bò
xuống lại còn hơn thảm thiết
Mấy ngày nay
anh có ngủ được đâu
Ôi Con nhớ đâu khác gì con kiến
Lự̣a tim
anh cắn nhổng đít thật lâu
Quên và
nhớ chưa bao giờ là bạn
Chắc tại anh không cho
chúng ở gần
Mai anh sẽ mời chúng ăn
đại yến
Để làm quen cho
chúng nó làm thân
Trời khuya rồi
anh đang ghi bố cáo
Trần văn
quên có kẽ
muốn tìm mày
Mày mò
ra tao cho mày đủ thứ
Muốn gío không ? trăng
?tối ? hoa ? bông bông ? kẹo ? ₫ường ̉? Sữa ?.....
Hay là mây ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét