Ta trụi gốc từ xa
quê bạt xứ
Mà lá xanh trên
thân thể còn rừng
Mầu biển biếc còn tươi
mầu cổ độ
Em còn vàng mầu
nắng hạ rưng rưng
Thơ rơi rớt
cũng lạc dần hàng chữ
Ú ớ còn lãng
đãng một tiếng kêu
Em gọi đi cho
chân
quay trở lại
Về khoe em mưa
nắng giữ còn
nhiều
Thơm mái tóc
những chiều tay dắt
phố
Phố dìu em qua đường
nắng lung linh
Như cuộn lại tiếng kêu và tiếng gọi
Nhớ một
ngày tình ái chớm
khai sinh
Thuở đầu tiên anh luôn là ấp
úng
Em nụ cười luôn khúc khích sau lưng
Anh chưa hỏi mà
em dường đỏ mặt
Cây tình yêu chưa trái đã thành rừng
Ôi lạc phố xa ngàn
hồn cố quận
Một quay về
như đã hẹn từ xưa
Đêm thắp
nến một que
diêm vừa bật
Đã lâm ly huyễn
mộng mấy cho
vừa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét