Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

...............................



………………………………
………………………………


Cơn bão như qua rồi mà chiếc đuôi còn quật ngược
Mũi nhọn đâm vào tim anh
Nọc độc đâm vào tim anh
Anh  quay lăn ra ₫ất  cho  bắt buộc  bị  nhìn  trời

Trời xanh xanh qúa 
anh biết
chỉ có trong tâm tưởng
nhưng  đôi  mắt  anh  chỉ nhìn thấy   một  mầu   tím chấm than
đoạn cuối của một đoạn văn dài

người anh bất động
hồn anh tê liệt
anh  muốn cắn lưỡi  mà không biết làm sao
anh muốn dùi  đầu  vào  đất mà không biết  làm  thế nào
anh kêu…
anh gọi…
anh ú ớ…
như tiếng cầu kinh của một tên mọi trong thời đại bán khai
anh muốn có hai hàng nước lăn dài trên má để ghi lời cầu cứu
rồi  nhờ  gió  đem  lên mộc tinh  xin bà tiên làm phép lạ
cho anh bay
anh bay đi

ra khỏi địa cầu

cơn bão qua rồi  chiếc đuôi  cũng đã  được  đem  đi  theo
con tim giờ  có  lỗ  của  anh  được  anh  gọi tên  con  tim  chờ  đợi
anh  muốn đỗ  thuỡ  mơ  mòng  của anh vào  mà  mộng mỵ   cứ  muốn trào  ra
nó dường như  ch̉ỉ  muốn  giữ  lại  những  gì  đau  đớn nhất
nhưng có  lẽ  cũng  may  lại  là  điều  hạnh  phúc
gió  thỗi  qua  đầu
gió  thốc  bàn chân

anh  đã  biến  thành  mưa


hôm  nay  em  ngồi   nghe  bài  diễm  xưa  có  thấy  anh đang tung  tăng  trong đó
có  thấy  anh  đang  lộ̣i  bùn  lội  nước  đến  thăm em
tặng  em   bài  thơ  không lời   anh cài  vào  khe  cữa
để  sáng  ra  khi  em mở  cửa  nhà
thì chỉ thấy

một  bay đi






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét