Làm sao
em có thể nhìn
thấy anh
Khi anh
chỉ là một
uà ra của
bóng tối
khi anh chỉ
là tuôn ra
cũa một gịot mực
chỉ là
những đêm không thức
mà mắt ngủ
ở trần nhà
mầu tường trắng
tinh còn ghi lời của
bố
và những
giấc mơ của anh
và một tình yêu
sớm chọn
ngày
chết yểu
đi
bước
ngồi
hay nói
và vung
tay quơ chân
anh như
con dơi bay
trong đêm không
thèm hút máu
làm sao anh sống
với chỉ
một giấc mơ
làm sao anh
thở khi nhiều đêm
ra đồng khuya đào lên lời
của bố
₫ể trong bàn tay mà
nhớ một hình
hài
Nhớ ₫ôi kính
cận bố nhìn
đời thât sâu
Nhớ vầng
trán rộng mênh
mông lúa reo
đồng
Nhớ hôm
mẹ nhận tin
ngày bố mất
Xác không tìm
được
Hồn bố
về đâu
Nhưng con
biết bố đang cùng một
nơi con đang
ẩn trú
Là đaị
mạc đại ngàn
Nơi chôn hai thanh
kiếm gẫy
Một giấc mơ chung
của bài thơ
có câu cuối
cùng
Mặt trời
không bao giờ
có thực
Làm sao em
có thể nhìn
thấy anh
Khi anh
đã cố tình
cuộn chăn che
đi cái gù lưng
vừa
mới mọc
Chỉ còn mở
ra
đôi mắt lấp
loé những sao trời
Anh nói
về tình yêu
mà tay không
chạm tới
Anh nói
về cuộc đời
mà ở núi
ở mưa
anh nói
về khổ đau như
đùa bỡn
anh khóc
anh cười
với bộ
dạng một tấm
chăn
anh
tên gù lung
nhà
thờ không tên
tuổi
làm sao em
nhìn thấy anh
làm sao em
có
thể nhìn thấy anh
………………..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét