Con ngựa
sổng chuồng ta
đêm nay đã
hết thức ăn
Tiếng thở
dường như mỗi
lúc mỗi chậm
dần
Bờm cũng
dường như bắt đầu
muốn đuổi gió
Phố thị cũng
đường như thôi
còn bước xa
gần
Muốn về
rừng xưa chọn
một cách ngủ
Mà lỡ
trót quên ₫ường mòn
hoa cỏ dẫn lối về
Hồn tự do
rồi li hôn
nắng gió
điạ ngục
thiên đường cất tiếng
gọi giật
…..Ê
Con ngựa sổng
chuồng ta năm xưa năm
nay
Hai năm
kế bên như
em bên ta
Mới đó còn
no ta còn thơm
giấc ngủ
Mà sao bây giờ nhìn em , ta nh̀in ta
không ra
Bỏ xuống đáy
giếng bỏ xuống
chân cầu
Tiếng hí
tràn xưa trùng
trùng mộng mị
Nỗi đợi
cơn chờ tóc
gió chiều thơm
Trời xanh cũng nhỏ dần,
nước dưới chân cầu
cũng muốn chực bỏ đi
Của một
bờ chân hay của
hai bàn chân
Của những
bàn chân nên
mờ phai dấu
vết
Của ta
ở đâu của
em một phương nào
Ngựa lạc
xa nguồn rồi
ơi trăng xưa nơi
nao
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét