Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

Làm sao mà xa





Buồn  mà  vui  ?
Ai nói
Đêm trắng  một  mầu  trăng
Soi  cơn  đau  nỗi  nhớ
Gậm  trăng  đến  mẻ  răng

Sáng  cửa  nắng  luà vào
Bóng  tối  chuồn  đâu  mất
Mà  vết  cắn  ban  đêm
Đâu  phải  dấu    êm  đềm

Ra  phố  còn  mớ  ngủ
Lỡ chạm  tiếng  đám  đông
Anh  dường  như  điện  giật
Biến thàng  con số  không

Buồn mà  vui
ai nói
Chắc  không  phải  em  rồi
Những  bài  thơ  anh  viết
Lấm  tấm  hạt  buồn  rơi

Em  khuyên  đừng  thảm  thiết
Em  nói  gắng  gượng  vui
Em ơi  anh  buồn  qúa
Sao  xa  được  ngậm  ngùi







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét