Ừ
khóc
mà có gì
đâu mà lạ
Tay
buông
rồi muốn khóc
có được đâu
Như
sương
thôi mà rồi
như cổ tích
Như
mực
thôi nhoà nhoẹt
mấy âu sầu
Ừ
khóc
mà khác gì
như hạnh phúc
Nát
trong
tay như vò
trắng khăn sô
dăm
mất mát đếm
nhiều lần không
hết
chít đìu
hiu còn rớt
lại bên mồ
ừ khóc
mà như bay
ra thế giới
bằng thần
tiên con đom đóm
trong đêm
uống lặng
lẽ bằng đường
môi khô nứt
cuộn trong
lòng nghe đau
đớn dịu êm
ừ khóc
mà trốn ra đồng ngồi
khóc
nghe mênh
mông đồng lõa
với vô cùng
xô ta
xuống lúc hồn rời
phản kháng
bước thuận
lòng xuống vực
thẳm mông lung
ừ khóc
mà có cười
vui nhiều bận
có thuở
nào có độ nọ không
em
dăm lời
nói rồi cũng về im
lặng
lặng lẽ
như chiếc lá́ thoáng
qua thềm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét