Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

thư của một người học trò






Ở  đại học  bôn  ba  ai cũng là giáo 
Có  chợ  trời  bán  học hàm  vị  giả
Trong một  đất  nước  có  ông thủ  tướng  nói  ghét  nhất  điều  dối  gian
Mà  lại  có  các  ông  quan  tham gian  từ  trên  cao  xuống  dưới

Ở đai học  bôn  ba  em   ơi  anh  đi rao  hàng  bán  vé
Không  cần một  xu  ai  nấy  cũng  đều được  đẫy vào
Đừng
đừng  tranh nhau
Ráng  tránh  khỏi  té nhào
Vì  nếu  có  té  rồi  sẽ  không  ai  nương  đứng  dậy

Những  bàn  tay  hất  ra sẽ  là  điều chắc  chắn
Như  bàn tay  bạc  tiền hất  cuộc  đời  những    gái  miền  quê
Phải  vượt  biên  có  dấu  đóng thị thực  qua đài loan hồng kông  ,Singapore , hay hàn quốc
Làm    vợ  ở nhờ  ở đợ  tôi  tớ   mấy  ông chồng gìa

Những  bàn  tay  hất ra  ôi  những  bàn  tay  bôi xóa
Những mầu  xanh  mầu  hồng   của   những   con  gái  tuổi  còn trăng
Khi những con tinh trùng   bò  đi lùng  mọi nơi  kể cả  trong   trường  lớp
Biến con gái miền quê , con gái học trò ….thành những đàn bà

Trên giường những đại gia  

Có Các  thiếu  gia  tung tăng  giữa  nắng  mặt trời , như cá trong  biển nước
Mà  có em tôi  thiếu  thở  vì đã đêm rồi chưa bán  xong mấy  bịch đậu rang
Có  nhửng tiếng thở dài có những âu lo  mong  ngày  mai  đừng  sáng
Mẹ  tôi  em  tôi  nhìn thấy  nhà mình  bị  g̣iật sập , bố bị còng tay
Làm công dân  suốt đời lang thang
Trong  một  đất nước
Có đại học  bôn ba
Vô địch

Tôi và em chúng ta cùng học chung  trường  chỉ ngồi khác  lớp
Hôm nào nghe em mình rủ nhau đi xem đất
Đất  đã  bị  gậm nhấm  đến  đâu
Mầu  xanh rêu  ải Nam quan đã mất
Sương khói thác  Bản  Giốc  đã không còn
S̀àiGòn  Hà Nội  Huế  có  nơi  nào  không dấu  vết  những  loài  sâu
Mà  quê hương  sao dường như   sắp biển   dâu  trắng  xóa

Hôm  đi  ra  biển
Chỉ cho  anh  Hòang Sa
Kể  tên cho anh  nghe    những  ai  đã  chết
Thổi  gió vào  tai  anh  cho  anh  nghe  còn  tiếng kêu
Của  những anh hồn còn  long lanh  nhắn  nhủ
Mà kì  lạ biết  bao  nhiêu
Những  đôi chân bé bỏng  học trò  dường đã nghe  từ trước
Làm một  cuộc  xuống  đường
Để có  một  ngày  biển đất  đã mất  lại  được  nối  liền  với   quê hương


Ở  đại  học  bôn  ba
Có  còn  biết  bao  người  như  anh  và  em
Viết  thơ  tình   trong  bóng  tối  cũa đêm  
Có  khi  nào  có  lúc nào  giật  mình  nghe  đâu  đó  tiếng  nghiến  răng   từ  đã  lâu  thay  tiếng  thở  dài
Những  nhịp  đập  tim   đứt  khõang  
Những   hố  mắt  đợi  chờ  dường  như    vọng

Anh
Nguyễn  văn  vô cảm
Hôm nay

khóc









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét