Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

Dường như là tình yêu






Anh không hiểu mẹ gì
Những thư văn chữ nghĩa
Chỉ dành nói yêu em
Mần thơ mầu ṃực tía

Thư cóc nhái cũng ₫ược
Thư chuồn chuồn cũng xong
₫ừng thiệt hại mơ mòng
Cái gì anh cũng chịu

Hôm qua dở từ điển
Tìm định nghĩa tình yêu
Chữ nghĩa thông thái qúa
Anh chẳng hiểu bao nhiêu

Chỉ biết lúc ₫ược hôn
Anh khôn hơn một ít
Dường như là tình yêu
Là  không nên hiểu nhiều


Khi người ta yêu nhau
Nhìn ra  trông đần độn
Thích chơi trò trốn  tìm
Để có  dịp ₫ứng tim

Hôm nhớ nụ hôn xanh
Một lần rồi nhiều năm
Khi ngó con trăng rằm
Anh như con dế nhủi

Muốn gáy mà thở dài

Anh chỉ có im lặng
Trong bài thơ chưa ngâm
Nên  muôn trùng sóng vỗ
Nghe như dáng thì thầm

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Nói năng rời rạc





Ít nói thì ngậm miệng lại
Nói nhiều còn chẳng hiểu nhau
Hiện hưũ như là ngộ nhận
Cái mày không trước chẳng sau
Cái tao thành mối rầu rầu

Cất tiếng hát khàn bị chê
Nhưng có em khen  là được
Cái có cái mất lúc về
Cũng như hai chân cùng bước

Trăng khuya làm anh trẻ lại
Nhớ thời đùm đụp lội mưa
Tới thăm em để nhìn lén
Cái nở hoa quỳnh vẫn chưa

Biết sẽ mai đầu thai lại
Nhưng  giờ em làm anh buồn
Buổi tối anh đi uống nước
Lỡ nuốt bóng tối vào luôn 



mưa.....


mưa


Anh đi  đếm một hai ba
Thì ra con số cũng là dao đâm
Ngày mưa não ruột râm râm
Yêu anh số một sao cầm  số hai

Yêu em đường ngắn đường dài
Đếm từng cây số nghe dài gịọt mưa
Đường khuya về bóng mưa khua
Rớt  dăm con số xuống  mùa nhớ nhau


Mưa hoài



Vỡ đi  bong bóng hoa mưa
Sao trôi cống rãnh khi chưa nói gì
Ít ra có chút thầm thì
Em như nói nhỏ nhu mì yêu anh
Mà em như tiếng mong manh
Vở đêm bóng núp long lanh mưa hoài

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Nhớ xưa bị rắn cắn





Con rắn bò ra Giữalộ
Anh còn ơi ới gọi em
Sau đó mới biết nọc độc
Nó tròn tròn nó  mầu đen

Từ đó anh đi khẩp  khiểng
Hết có rồi  lại tới không
Mà anh yêu em chỉ một
Trắng bóc như  tuyết  mùa đông

Rắn cắn còn sống may rồi
Chỉ còn hai chấm trên Chân
Anh cũng muốn đi bác sỹ
Xóa đi mà còn tần ngần

Cũng vì dấu tích yêu nhau
Hát bài ngày xưa  thi ngọ
Bôi  đi sợ  mai rầu rầu
Chùa qua bóng thôi còn ₫ó
Chổi còn
Lá rụng
Người đâu






Hát đôi hát đối nhớ không





Yêu em nhiều qúa hết nói
Qúa nhiều không biết để  đâu
Để trên chính giữa cái rốn
Lâu lâu anh lại sức dầu

Giờ em chắc có đức tin
Thơ bay ngủ lá thành kinh
Bài thơ anh viết  ba chữ
Buồn thiu chỉ tụng một mình

Tình  yêu  xưa  thích giờ sợ
Chẳng qua lòng dạ đàn bà
Đàn ông như thằng con nít
Đứng  sau nhất quỉ nhì ma

Mai sau vẫn còn ham học
Bùa chú bay cõi   tình yêu
Em giỏi hơn anh gấp bội
Mà không dậy anh bao nhiêu


 yêu em biến th̀ành im lăng
anh trôi như một nhành sông
đưa trăng  đi tìm chốn  biển
thả chìm một  thủa xưa không



Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Nguyệt cầm



Dường như khe suối nước ngàn
cạn nguồn độc dược
trăng tan
vỡ rồi
tiếng rơi
sống lại bồi hồi
ra sông
nhỏ xuống
đành thôi
bước về

nhớ hề
quên hề
ta hề

em như ảo ảnh
kéo lê xác người

dường như
lúc uá còn non
con trăng
vỡ
đỏ
mầu son
diệu kì

trời sinh
ta để làm chi
sao còn sinh nữa
nhu mì bước theo

ta hề
em hề
tình hề

rượu say ngậm nguyệt
bước về
xa xăm








Giống nhau một góc cuồng điên




Ừ cứ tặc lưỡi uống rượu
Như anh tặc lưỡi yêu em
Thất tình cứ bay tứ phía
bốn phương hồ hải say mèm

Cũng như yêu là ngậm rượu
Phun ra ngôn ngữ hồ đồ
Mà trinh nguyên như giấy trắng
Ôm trăng tối ngủ nằm co

Ừ cứ liếm môi giọt cạn
Như răng cắn nhẹ đôi môi
Mất đi khác gì mới chớm
Quay qua quay lại luân hồi

Ừ say bước đi lảo đảo
Đường tình muôn thuỡ dốc nghiêng
Khác nhau phút đầu chút cuối
Giống nhau một góc cuồng điên

Một em áo xiêm loè loẹt
Một em sợi nắng trong trong
Một người tặc lưỡi uống rượu
Một người loạn bước mênh mông















Mộ tên thi sỹ






Ta dại như là chùm tuyết
Đông qua còn rụng xuống đời

Đám đông xôn xao mặt đất
Ngơ ngáo giữa gĩ̉a và thật
Nói ta tiên đoán bất thường
Còn nói ta là tai ương

Sợ người đến không dám khóc
Ta chui một góc quên em
Nắng lên giết ta rất vội
Ta chết như lá rơi êm

Mộ ta mầu không thiên táng
Ẩn tàng trong lá cây non
Nắng lên lại nhớ ngày cũ
Có thời yêu một vệt son


Ta dại như là trái khế
Mời em một chút ngọt ngào
Mà sao em không nhăn mặt
Cho ta tưởng mấy xôn xao

Thế giới từ đó mộng ảo
Tình yêu bay xuống bay lên
Đêm nhìn nghìn sao nghĩ bậy
Mình sinh dưới ngôi sao hên

Đền khi chân chạm mặt đất
Mìn nổ ngơ ngác xác hồn
Con sao lấp loé đâu mất
còn tiếc chưa một lần hôn


mộ ta mầu mè đỏ thắm
hồn ta trốn ở gốc cây
xác ta nằm trong hạt bụi
khi nào đôi mắt em cay





 

Tà đạo




 
Giáo chủ mặc áo đèn tuyền
Nụ cười phỏng da cháy thịt
Mắt liếc không cần giáo gươm
Tín đồ nguyện theo đến chết

Phất tay dăm ngọn nến tắt
Buỗi lễ đem chôn mặt trời
Không có tiếng cười tiếng khóc
Chĩ có con trăng buồn rơi

Giáo chủ mặc áo huyền lâm
Hỏi tội lửa hoả thiêu rừng
Anh nói còn thêm có gió
Thổi tình yêu bay thất tung

Giáo chủ đôi môi tím sẫm
Phà hơi cứu sống tình yêu
Khi mái tóc bung ra vội
Mở ra dung nhan diễm kiều

Tín đồ rền rĩ mantra
Câu chú bay bay bóng tối
Mặt trời nheo mắt nhìn ra
Sợi nắng chết đi sống lại

Nụ cười từ đó khai sinh
Bùa chú thay nhau hiện hình
Em hiển hiện là phép lạ
Hôn anh chớp loé bình minh





Giây thừng......

Giây thừng

Sợi giây có lúc neo thuyền
Cắt đứt biển gọi trôi đi
Mà sao có đêm cột lại
Có người dứt tiếng thầm thì


Và tiếng nói

Anh thì thầm với khu rừng
Nói yêu em lúc quay lưng
Mặt trời
Khô môi
Hoa mắt
Nghìn thu em vẫn chưa từng

Nghìn thu ta như chiếc bóng
Bay vờn quanh aó tiểu thư
Bay mưa bay hoa bay bụi
Tình chết xanh giữa tâm hư

Tiếng gọi mầu lạc hư ảnh
Chân dung mướt úa quỉ ma
Tiếng ta rú tràn cồn đảo
Mà em thấp thoáng chưa ra

Im lặng về hơn nhát chém
Vết thương vô hình vô dung
Đất dùi cát vùi tiếng nói
₫ớn đau chạm bước vô cùng





Đổ rượu vào một chữ U




Em buồn như gió núi
Lang thang trong sương mù
anh ngồi bệt trên đất
Nguyệch ngoạc một chữ U

Rồi đổ rượu trong đó
Pha chung nỗi buồn em
Một mạch nốc uống cạn
Rồi lăn ra say mèm

Rồi nhìn trời ngó sao
Chợt có con sao xẹt
Anh nhắm mắt ước sao
muộn phiền em bay hết

em buồn như dốc đổ
xô những bước chân nhau
để ₫ành thôi ₫oạn nỗi
nhớ xôn xao bước đầu

đổ rượu vào chữ U
nghe rừng xa nhân núi
lúc cạn giọt cuối cùng
buồn trút vào mông lung





 









Tên mang tội biệt xứ



Nói năng nhảm nhí bậy bạ
Linh hồn như kinh nước đen
Mộng chết mơ chìm hấp hối
Lạ khách lạ đường quen tội

Không súng mà tội sát nhân
Ngồi tù lưng không ghi số
Yêu em yêu ₫ời lừng khừng
Núi ,
Sông
ỡ giữa lưng chừng

Phố,
núi
chạy qua chạy lại
mòn đôi giầy cỏ em cho
ngày tiễn ta đi biệt xứ
biết rồi đôi mắt buồn so

viễn xứ
nghìn trùng
thăm thẳm
tiếng kêu
tiếng gọi
vỡ ra
như trái bom bọn khủng bố
từ ₫ó ta mất hiên nhà

nhớ chiếc võng kêu cọt kẹt
mẹ cười đôi lúc ngũ trưa
vàng nắng rung rung hạt bụi
hát theo chú mối cò cưa

nhớ em nhớ ta tóc bay
hẹn ngày về thăng long thành
mà chân bước về mãi mãi
mà tay chỉ một mầu xanh

cổ âm giờ như dùi đục
khoét dăm lỗ mọt ỡ tim
ưá máu hôm trời pha tím
biệt tung không ai muốn tìm












ta ₫ã ₫ợi em hơn ba mươi năm




Bỏ sương mù vào lọ chai
Em nhớ đừng quên chút nắng
Để anh thấy chút buồn vui
Khe khẽ gõ nhịp ngậm ngùi

Buổi chiều hãy đi ra biễn
Lúc hồn xác xa đám đông
Khi em nhẹ tay thả xuống
lọ chai còn có hoàng hôn

em khua chân làm chút sóng
lăn tăn ít sóng xô xa
trôi đi
lăn đi
bến đợi
là anh
không cửa
mất nhà

quê hương lạc xứ chìm khói
mờ mờ nhan sắc lunh linh
mưa bay dưới bàn tay vuốt
biển bay ảo giác bóng hình

hôm nào em gửi
hôm nay ?
hay là mai ra mốt nọ
ta chờ đã ba mươi năm
sương nắng hoàng hôn trong lọ




 

Yêu em mút chỉ một mùa




Tình không tuổi cũng không mùa em ạ
Biết từ đâu ?
nên chẳng biết vô cùng
như giờ nắng em yêu anh có khác ?
có ấm hơn hôm đường tuyết bước chung ?

anh chỉ biết có mỗi muà trắng lắm
cho hoa vàng lúc nắng ứa tươi thêm
ngày thơm gió em thả tung hương tóc
kéo anh đi vào mộng mỵ êm đềm

yêu liên tục chia bốn mùa chi vậy
mắc công anh thay áo lúc gặp nhau
aó muà đông nó dầy cồng kềnh lắm
lúc ôm em chẳng thấy được em đâu

hè aó thun mỏng manh trông kì cục
làm sao che tội lỗi cái xương sườn
chiều dạo phố em đòi về hơi sớm
đường ngắn rồi anh thấy lại ngắn hơn

thu rụng lá aó em dầy che gíó
đâu cần anh âu yếm hỏi ₫ược ôm
em laị chỉ cứ ham đi ngắm lá
nên nhiều lần tình lỗ vốn một hôm

ôi mùa xuân túa aó quần tướp nượp
vào đám đông loạn sắc mấy mầu tươi
em vui lắm đâu còn nghe anh nói
chuyện tiếu lâm em vẫn thích , em cười

tình không tuổi cũng không mùa em ạ
nếu có mùa chỉ có một mà thôi
đố em đó…..
ừ mà thôi anh nói…..
là một mùa mút- chỉ- yêu- em- thôi





Mơ biết thổi saó như trương chi




Anh là con sâu róm
Ngậm cỏ nói yêu em
Lời anh im lặng qúa
Em nghe qua rồi quên

Tội nghiệp anh còn nhớ
Những tối khi nằm co
Chỉ đợi khi trời sáng
Ngậm cỏ mà buồn so

Ngày trôi theo bước đi
em vội mà anh chậm
Có điều hai hướng khác
Nên mất nhau
Rồi thì
Bốn mùa quay chóng mặt
Da sùi sụt thời gian
Đôi khi mệt bò chậm
Chỉ ngậm được tiếng tan

Em ơi con sâu dóm
Xẫu xí và sần sùi
Tiếc không biết thổi saó
Gọi em lúc tối thui



Bây giờ anh đãng trí
Có còn nhớ gì đâu
Mà mỗi khi ngậm cỏ
Không biết sao rầu rầu





 

Mai anh chết



Đừng rải tro ra biển
Tội nghiệp biển
Biển sẽ đổi mầu

Đừng thả hồn vào rừng sâu
Anh sẽ đi lạc

Làm sao anh biết ₫ường trở lại
Đầu thai vào một chỗ gặp lại em

Thả anh lên trời

Để anh bò trên cầu vòng mà trốn ăn cháo lú
Mai mốt đầu thai chỉ nhớ em có một nụ cười
Anh sẽ không khóc oe oe khi đầu anh đẻ ngược nhú ra chào đón cuộc đời
Anh sẽ toe toe cười tít mắt
Mừng cho bình minh
Ngày tình ái khai sinh
Cái bắt đầu
Thiếu hai chữ rầu rầu trong cuốn tự điển mai ra mốt nọ của đời anh

Đừng tr̉ải tro ra biển
Tội nghiệp biển
Biển sẽ đi tu

Vì sóng sẽ lôi chân thêm nhiều người dìm xuống biển sâu
Nên phạm tội

Không có em đâu
Vì em là mầu xanhcủa lá cây mầu vàng ươm của nắng
Chỉ sợ tội cho những thằng như anh đi tới cuối đường rồi mà không biết về đâu

Anh sợ ma
Đừng thả anh vào rừng

Bóng tối sẽ làm anh thêm nghìn năm không ngủ
Anh sợ anh quên xếp hàng ra tr̀ình diện ngày được gọi tên đi đầu thai
Thì làm sao gặp lại em
Gặp lại nụ cười
Êm đềm như giòng sông khe suối
Tươi như nụ xuân mai thuở xưa độ nọ lúc anh đắm đuối nhìn em
Quên cả đường đi không nhớ cã lối về

Cháo lú làm anh u mê
Anh sẽ không ăn
Bà trời đã hứa với anh sẽ được miễn dịch với điều kiện không nói ai nghe
Chỉ nói nhỏ với em thôi

Chắc không sao












Mà anh vẫn phải lên đồi






Chuồn chuồn  như đứng mà bay
Anh như  khứa Lão xanh ngày vô vi
Nhớ Rồng vụt nét kinh  thi
Tâm bay trường Thọ thầm thì nắng mưa
Rằng em giờ vần là chưa
Với  anh tiền kiếp  em xưa lắm rồi

Vậy mà vẫn phải lên đồi
Trồng cây cuốc đất đêm ngồi vẽ trăng

ở môc tinh Dường như không ai

 




Anh chợt nhớ tiếng mõ ngày xưa khi đi ngang qua ngôi chùa
gần nhà em có giàn hoa bông giấy
khi anh nghe mùi trầm hương bay thì dường như thấy có gió dưới đôi chân
và con đường dốc bỗng bình yên cho mỗi bước tới thăm em thôi còn mệt nhọc
anh nghe thấy thật gần
dường như là thiên đường mà tiếng khóc đã hóa thân thành một mầu xanh
bản thánh ca của một nhà thờ đâu đó
tình yêu anh lãng vảng đâu đó
như nhộn nhịp trên cành cây cùng con chim gõ mõ
buổi sáng
uống nốt một gịọt sương mai
rồi lí nhí hát nho nhỏ
cho anh nghe
bài hát
có một thuở yêu đời


chỉ có bóng đêm ở chỗ này
mộc tinh

nơi có lẽ không ai muốn tới thăm còn nói chi đến ở
anh đem nỗi nhớ ra trồng và bây giờ cây từng cây đã trở thành rừng
anh đi đào một lỗ thật nhỏ chôn mấy bài thơ
ghi chép thuở bình minh có tưng bừng ánh sáng
soi vào trong
nhú lộ ra
tình yêu anh phà hơi thở mặt trăng
và mặt đất chuyển mình mở một đường sinh lộ

không cần sông để anh trôi đi
không cần mây để anh bay về
ngôi nhà cổ đả có lần buổi tối lén lút leo lên xanh rêu lợp mái
ghi vội một lời thề

không ai nghe



Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

Từ đầu chí cuối một chữ a







Chẳng có mẹ  gì viết  quan trọng
Yêu em           
Mưa nắng
Thì làm thơ
Em ₫ời
Em bão
Em đất động
Chữ nghĩa tuôn ra  mấy dại khờ

Từ đầu chí cuối một chữ   a
Là anh mộng  mỵ cõi  ta bà
Em sớm bỏ đi anh nhớ vội
Cùng  lắm ngêu ngao “ thất tình ca “

Chẳng có  sâu như  huyền hựu  huyền
Giản đơn như tóc em đen tuyền
Cho anh mầu tối đêm thữ́c vẽ
Dung nhan độ nọ thuở đầu tiên

Cũng chỉ bần cùng  triết  lý vụn
Làm sao  lửa cháy  miệng tròn  vo
Lép nhép anh làm chim gõ mỏ
Yêu em ngôn ngữ  nó thập thò

Đừng nói  đừng tìm  đừng  thấy vội
Bài  thơ anh viết chỉ cho em
Mà cũng lòi ra lúc ban đêm
Khi  mọi người khì  quên tiếng nói

quệt giấy trắng tinh mấy vệt đen 






anh








Anh đá viên đá cuội
Lăn ra một bờ sông
Anh nhặt lên ném xuống
Anh nói thế là xong


Mà nước lăn cơn sóng
Ướt chân anh về nhà
Con trăng lay anh dậy
Nỗi buồn lại lòi ra


Buổi sáng mất trí nhớ
Trong bận bịu thường ngày
Chỉ lúc lái xe chạy
Anh húc vào mây bay


Sau nhiều năm học bùa
Thử quơ tay làm phép
Muốn biến buồn thành vui
Nó lại hóa ngậm ngùi



Anh đá một mơ mòng
Lăn vào chốn mênh mông
Em mắt nheo giữ lại
Một vòng tròn mầu không





Anh vẫn cuộn mênh mông trong chiếc lều treo trên cây






Em coi như là những bọt biển
Nên tay  giữ  lại  để làm gì
Đôi khi chép môi nói là bụi
Không phủi thì gíó cũng thổi đi

Ta gĩư như muôn ₫ời không buông
Lại thêm một lần  làm hoang tưởng
Làm lều treo trên một nhành cây
₫ợi em  ngồi gọi tưởng dăm ngày

Mà một năm qua như nhiều năm
Tiếng gọi  lui dần vào trầm ngâm
Hóa tiếng kêu  chim trên đầu núi
Đá dựng cũng buồn một nét câm

Em coi như là bọt bóng mưa
Bây giờ hay là  đã  từ  xưa
Sao ta huyên náo từ độ đó
Mà em thực tế đôi  lần chưa

Sông chẩy  đưa đò về biệt tích
Dấu vết sóng lên bờ xóa đi
Những dấu chân  ta ngày chạy dại
Để bắt nghìn năm chẳng có gì

Rồi tối lại về mưa bọt bóng
Lều xanh đã úa tràn mêng mông
Tiếng em trắng xóa như ḅọt biển
Đau  lòng thơ dại ta thật trong 





Anh đã đầu thai rồi ,anh làm gío núi



Mưa nhiều qúa
Núi mà
Rừng cũng vậy
Thấy không em
Anh đỏ hỏn vừa sinh
Đầu thai lại đã xin trời làm gió
Để yêu em mầu aó lụa trắng tinh

Khi thay aó xin đừng xanh hay đỏ
Hôm bay qua vì anh nhớ tóc hương
Anh nói mưa mai hãy đi dạo phố
Còn hôm nay dành gío với nương nương

Gío núi lạnh anh cậy dì nắng ấm
Sưởi đôi tay khi vuốt tóc dẫn đi
Em đâu biết hồn anh run run lắm
Cuộn bên em tóc aó mượt nhu mì

Đưa em đi chỗ nào em muốn đến
Chỉ thiên đường anh không biết chỗ đâu
Mà địa ngục anh cũng quờ quạng lắm
cùng anh nhe vui lại thuở ban đầu

đường hoa rụng túa tràn xôn xao nắng
chạy theo nhau suốt buổi nhặt hoa rơi
những dấu hỏi em quẳng đi rất vội
anh hôn em hồn gío núi rất tươi

anh đầu thai bây giờ làm gío núi
anh đầu thai
em ơi
làm gío núi



 


Nơi chôn cất anh




Gịot nước khai sinh nhũ thạch
Mạch ngầm còn sóng trăm năm
Em khai sinh ra ngày tận thế
chết tươi ta một con tằm

biển dâu thu hết vào bụng
lồng ngực thỡ tiếng bi thương
nhả tơ làm lều trọ ₫ỡ
vào ra chân vướng tay vương

chỉ còn hồn bay vất vưởng
chốn đó độ nọ thuở nào
yêu em cài nơ thắt bím
tính tình động mấy trăng sao

lấp đá một hôm động đất
triệt tiêu rồi lối vào ra
ban đêm mặc ta ú ớ
gọi em lặng khúc trường ca

muôn trùng sóng xô sóng dập
hồn ta đầu đập mạn thuyền
bất tỉnh để khi thức dậy
thấy như từ thức lạc tiên

chỉ khác chỉ nghe chiếc bóng
bay bay trong động ₫ộc cô
lúc sờ đá rêu xanh nước
nghe bay giọt nước quanh mồ

chốn này em ơi quạnh quẽ
mà sao tiếng guốc còn khua
ban đêm tiếng mõ huyễn mộng
nhịp nghìn thu bụi bay mưa











Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

em dường chẳng muốn thèm nghe







rủ em vào  qùán càfê
uống chút nước đen nước đắng
nghe chút tâm sự đời anh
thửơ đó xa xưa đã chẳng
bây giờ nát một mầu xanh

rủ em ở một chỗ ngồi
bóng đêm xen lẫn bóng  tối
nỗi buồn quyện nỗi bơ vơ
những cuộc tình tan rất vội

ban đầu phút cuối còn thơ

em nhìn ta nheo con mặt
ta nhắm tịt mắt thần kì
nói yêu em bằng huyễn mộng
thì sao em không bỏ đi

con trăng giờ mẻ một góc
chẳng lẽ gậm đến nghìn năm
mà dường suốt đời  vẫn đói
chạy theo tiếng gọi trăm năm


rủ em  vào quán cafê
nói lời thừa dư đã biết
em dường chẳng muốn thèm nghe
ta nhìn con trăng chết tiệt

chỉ muốn lăn ra khóc nhè




₫ừng lôi anh đến thiên đường






Sao em lôi anh xềnh xệch
Cho trông qúa đỗi tang thương
Về đâu xin em nói trước
Đừng lôi anh tới thiên đường

Chỗ đó nhiều tai nhiều mắt
Nói chuyện anh phải ngước lên
Đời anh muôn vàn tội lỗi
Chỗ này chỉ xui không hên

Thiên đường anh sẽ buồn so
Bạn bè chắc chắn chỗ khác
Tụi nó phạm tội như anh
Làm sao gọi là cực lạc

Em lôi anh đi cũng được
Ra sông em dậy anh bơi
Anh sẽ lội về nguồn thượng
Hái cho em nụ đầu tươi

Rồi em với anh đồng bộ
Xoắn nhau múa sanh –cô nai
Làm hình bông hoa em nhé
Đôi ta rõ thật thiên tài

Ừ em cứ lôi anh đi
Địa cầu nơi nào cũng được
₫ừng lôi anh lên thiên đường
Chỗ đó đúng là tai ương 




Mai anh chết





Đừng rải tro ra biển
Tội nghiệp biển
Biển sẽ đổi mầu

Đừng thả hồn vào rừng sâu
Anh sẽ đi lạc

Làm sao anh biết ₫ường trở lại
Đầu thai vào một chỗ gặp lại em

Thả anh lên trời

Để anh bò trên cầu vòng mà trốn ăn cháo lú
Mai mốt  đầu thai chỉ nhớ em có một nụ cười
Anh sẽ không khóc  oe  oe khi đầu anh đẻ ngược nhú ra chào đón cuộc đời
Anh sẽ toe toe cười tít mắt
Mừng   cho bình minh
Ngày tình ái khai sinh
Cái bắt đầu
Thiếu hai chữ rầu rầu trong cuốn tự điển mai ra mốt nọ của đời anh

Đừng tr̉ải tro ra biển
Tội nghiệp biển
Biển sẽ đi tu

Vì sóng sẽ lôi chân thêm nhiều người  dìm xuống biển sâu
Nên phạm tội

Không có em đâu
Vì em là mầu xanhcủa  lá cây mầu vàng ươm của nắng
Chỉ sợ tội cho những thằng như anh đi tới cuối đường rồi mà không biết về đâu

Anh sợ ma
Đừng thả anh vào rừng

Bóng tối sẽ làm anh thêm nghìn năm không ngủ
Anh sợ anh quên xếp hàng ra tr̀ình diện ngày được gọi tên  đi đầu thai
Thì làm sao gặp lại em
Gặp lại nụ cười
Êm đềm như giòng sông khe suối
Tươi như nụ xuân mai thuở xưa độ nọ lúc anh đắm đuối nhìn em
Quên cả đường đi không nhớ cã lối về

Cháo lú làm anh u mê
Anh sẽ không ăn
Bà trời đã hứa với anh sẽ được miễn dịch với điều kiện không nói ai nghe
Chỉ nói nhỏ với em thôi

Chắc không sao




a a …a…..a



a  a  …a…..a




Ngạc nhiên khác  gì cầu cưú
Chỗ này trái đất cũ xì
Nuôi anh chút cỏ mơ mộng
Nên còn lưu luyến chưa đi

Đi đâu ?
Đi về viễn xứ
Cầm  theo độ nọ chữ …a….
Khám phá ra em rất mực
Làm anh điên đảo ta bà

Nếu anh thôi hồn con trẽ
Xài hoài chưa hết  đôi mươi
Thì dám sao còn mộng mị
Mỗi ngày rơi mấy mầu tươi

Vần thơ hôm nào trắng xóa
Mai  sau thì cũng trắng tinh
Chữ a em ơi cục tẩy
Lời anh trong suốt thủy tinh

Đã nói anh như dấu hỏi
Rùng mình ca hát  hồn nhiên
Đầu chạm cuộc đời u trán
Mà vẫn tuồn tuộc ngạc nhiên



Mà bài toán thôi còn đợi giải








Kiêu ngạo gì giờ cũng như đá tan thành bụi
Tóc  bồng xưa ngạo mạn lắm cũng chỉ là những tưởng tưởng mông lung

Giờ biến  thành gió
Theo bụi vàng bay  đêm biển đen trôi nỗi một thất tung

Nhưng anh muốn làm bài thơ yêu em  vì ngày xưa chưa có lần kịp nói
Thuở  hoa vàng đầu tiên anh thấy nắng thật tươi
Trong nụ cười em anh đã tìm ra câu định nghĩa
 Muốn nói cho em nghe sao  ấp úng mãi dăm lời

Thanh kiếm gỗ ngày xưa anh tưởng như là thật
Tường buồn không thèm treo  chĩ vẽ gíó qua đèo
Có đêm bật diêm hôm trời giông cúp điện
Lại thấy lại bóng mình nhớ một thuở trong veo

Anh vừa yêu em mà vừa muốn làm hiệp sỹ
mà hai chuyện này không ăn khớp khó có thể song đôi
một như lên núi
một ở đồng bằng
rồi lũ  bão băng qua đồng  cũng đành thôi bài li biệt

câu định nghĩa tình yêu bây giờ anh đã có
mà bài  tóan bây giờ  không biết  gỉai vì ai
em bế bồng đời đã qua cầu hôm nao cổ độ
đâu quay lưng làm gì nhìn lại tiếng  bi ai

mà vết xâm trên tay anh  vẫn chàm xanh huyễn mộng
đêm nghe khói bay ra tỏa hương gái mênh mông
định nghĩa tình yêu bỗng hiện hình thần chú
em biệt dạng rồi vẫn chưa chịu là không

nên tưởng tưởng với anh là hiện thực
thần chú phà hơi anh sống lại thuở ngày ngu
đêm lặng lẽ ráp những lời  xưa anh ấp úng
thành bài thơ định nghĩa một thiên thu




Trong một chớp mắt








Bước ra thềm cửa
Đ̣ịa ngục dưới chân

Thiên đường trên đầu
Ta không có cánh
Bụi bậm lâu lâu
Thò ra một mảnh
Xanh mướt trăng xanh

Bước ra thềm cửa
Không biết đi đâu
Chỗ nào chân đến
Đều cũng rầu rầu

Bước ra thềm cửa
Lá rụng mưa bay
Nỗi nhớ đi theo
Một mối tình nghèo

Ta muốn đi theo
Chiếc bóng  sớm mất
Mà em muốn theo
Dăm điều không thật

Chỉ là phù du
Chỉ là phù hoa
Trong một chớp mắt
Không kịp nhạt nhòa
Tan một chữ  a




Anh như con rùa





Con rùa bước chậm đúng rồi
Có điều khó qúa đành thôi bước lùi
Bước lùi tới chỗ tới lui
Ra
Lặng lẽ
Lui cui
Một mình
Làm thơ như gái còn trinh
Cho con trăng mượn cuộc tình con con



Mà em như con thỏ


Gía như là thỏ ngày xưa
Anh còn theo kịp nhờ mưa nắng trời
Nhờ hoa lá cỏ giúp lời
Câu thơ ba chữ rối bời dâng em
Rành rỗi lắm
Mới đem xem
Đọc xong  cười đến động  xiêm lụa  là
nhìn anh em nói
thế à ?
em thỏ thời mới không là
thế đâu




 

Tới ngày anh bước chậm





                      

Chạy tuốt luốt tới muà xuân bắc cực
Rớt trên đường dăm lẽo đẽo  mang theo
lúc đứng lại khi  đường đi tới cụt
nghỏang lại nhìn chỉ thấy sợi giây treo

trăng thắt cổ khi bình minh  bịt mũi
ngựa già nua ra sông bước tự trầm
ta ngồi bệt lối mòn tay bứt cỏ
nghe trăm năm aò ạt tiếng trầm ngâm

hoa tuyết rụng rồi che  giòng sinh mệnh
dăm que diêm đã tắt ngúm hồi nào
muốn đốt báo soi linh hồn chữ nghĩa
có một thời cùng hoa lá xôn xao

chạy tất tả rồi tới hôm bước chậm
chân du di mà nhớ thuở nhu mì
em bẽn lẽn tóc cài trâm bịm thắt
cột đời ta  cho tới lúc biệt ly




Chụp hình






Bấm lia và bấm lịa
Những nụ cười thật toe
Tiếng khóc cũng chụp đại
Mà không bao giờ khoe

Thơ anh đâu chụp hình
Em ơi hình như bóng
Anh như một vết thương
Không mặc áo
cởi truồng

Nên có dấu có diếm
Cũng đã lộ hồn nhiên
Nỗi buồn thơm trăm tuổi
Nằm hong nắng muộn pjiền

Rồi gió thổi ra biển
Rồi gíó thốc lên đồi
Nếu bàn chân em tới
Sẽ thâý ta đành thôi

Xòe đôi tay thôi giữ
Cố nìu sợi nắng chiều
Soi tiếng cười qúa uá
Lấp lánh gươm Phổ Chiêu





Nhớ em chuyện lạ xẩy ra





Anh muốn nói em buổi tối
Có tiếng đồng hồ nhớ em

Ừ anh nhớ em đã đành
Còn có trăng sao nằm đợi
Anh viết bài thơ thật xanh

Nếu em ở đâu trên núi
Lén trộm gìùm anh mặt trời
Nơi anh bắc cực lạnh cóng
Gửi anh chút nắng thật tươi

Khi em đi lên đi xuống
Hát bài phố núi phạm duy
Cho anh một chút may rủi
Thấy da khoe aó hở khuy

Ngực tẩm hương  trầm rừng cỏ
Anh bay mộng mỵ em cho
Cái đầu lúc la lúc lắc
Không say mà cũng ra trò

Lỡ em dại dột vào phố
đừng chui tuột vào đám ₫ông
em sẽ biến thành dễ ghét
biến anh thành một số không


em ơi tối nay buổi tối
nhớ em chuyện lạ xẩy ra
đồng hồ với anh thành một
hát bài tích tắc tíc ta 





Trồng rừng viễn xứ xa xăm





Xa xăm như một mầu trắng
Em quên vì có gì đâu
Anh nhớ cũng vì thấy đắng
Khi uống giọt  mật rầu rầu

Dường như kiếp trước làm gấu
sao hồn giờ gìống ₫ười ươi
Bộ dạng bộ tịch tơi tả
Nhìn lướt hơi giống con người

Đó là tại sao ú ớ
Ấp úng khi nói yêu em
Nói chậm em chạy mất mẹ
Chưa kịp viết thơ em xem

Xa xăm xa lơ xa lắc
Em lại không có ống nhòm
Thì làm sao em thấy ₫ược
Trồng rừng anh cúi anh khom

Anh đợi em về bất tử
Làm sao biết ₫ược em về
Ngày đêm anh cuốc bới đất
Rừng anh hoa trái xum xuê

Anh không muốn hoa trái rụng
Tội nghiệp chúng lắm em ơi
Cũnh như tội tình vất vã
Anh ăn trước khi chúng rơi

Mà rừng nhiều qúa nhiều qúa
Anh khóc cũng đâu ích gì
Dì nắng thấy anh tội nghiệp
Phơi khô nhiều bận lắm khi

Xa xăm dưới chân rừng cỏ
Có anh nằm gác núi đồi
Nhìn trời xanh cây hồng trái
Lí nhí hát bài đành thôi




lục bát......


Lục bát xa nhau

Gặp em xưa một chữ  a
Nay  thêm chữ  x  ta bà   hớ hênh
Lộ  cồn
cát bỏng
buồn tênh
sao em vàng ,đá, trầm bềnh bồng sông

lục bình gìa nhánh mênh mông
chìm theo bình  bát đáy sông tối mù
ngày anh đào lỗ vượt tù
hồn bay chín phía sẽ thù tạc em


lục bát tương phùng


cuối ₫ường đoạn cuối gặp nhau
còn dăm hơi thở pha mầu nhớ quên
làm thơ hôm nọ hết  tiền
bán thơ mua rượu uống phiền muộn nhau



lục bát đường  một mình ên


hát bài vọng cổ cải lương
quanh đời tân nhạc nên đường vắng hoe
mỏi chân ngồi dưới cội me
nghe hoa rớt úa ngựa xe xa dần





Nếu em muốn thì anh sẽ chỉ





Em học nơi anh
những thất bại để mà tránh
em học ở anh những tầm bậy để mà xa

trường học của anh những cánh cửa không bao giờ đóng
anh chỉ cho em ngọn gió còn non
anh dậy em bay qua những mất còn
ngày biển động
anh nói em đu lên những sợi nắng
nắng bay về nhà
anh chỉ cho em  hạnh phúc


em học nơi anh
mầu bóng tối
nhớ đem theo diêm và không quên đèn cầy
mùa thu đem thêm  chiếc lồng đèn giấy xếp
anh chỉ em soi
nơi nào có tình yêu

hôm nào trời mưa
anh bảo em nghỉ học
đi uống cà phê với anh , em có chịu không
anh sẽ chỉ cho em uống cà phê ả rập
chỉ cách coi bói  để xem khi nào em lấy chồng

em học nơi anh
biết nghe sau lời nói
có một tiếng kêu và có một tiếng gọi
chiều có mưa phùn  anh chỉ em làm thơ
làm thơ yêu anh

em thấy anh khôn không


anh không dậy em 
cánh nào em trốn học
em phải học cho ngoan vì anh dậy rất nghiêm
hôm nào học khuya anh cho em nghỉ sớm
ra ngắm sao trời  mà mơ mộng …triền mien


em sẽ học nơi anh
bài cuối cùng khó nhất
là bay lên trời rồi ngủ trọ cụm mây





chú tiểu


Chú tiểu



Qua chùa tóc dài quên cột
Còn đem theo gío trăm năm
Chú tiểu ngẩn ngơ quét lá
Lá cứ bay vào xa xăm

Sáng tới chiều đi sao vội
Người  về để lại ngẩn ngơ
Lén thầy ra vườn dùi  vội
Cái nheo mắt giữa bài thơ



Nơi chùa  xa


Chùa treo lưng chừng đá dựng
Câu kinh buồn bay sương mù
Lời bay con trăng trốn núi
Mây bay kéo một nghìn thu

Khi tay đều đều tiếng mõ
Rầu rầu cỏ vọng cố hương
Rêu phong xanh xưa lọn tóc
Rừng hong sợi nắng vô thường





Bài thơ nho nhỏ






Bài thơ nho nhỏ
Trầm tóc trâm cài
Sóng xô sóng vỗ
Nhị ₫ộ xuân mai

Một lần hoa nở
Ấp úng yêu em
Em không em có
Động áo lay xiêm

Hai
Lần nắng tắt
Trắng bay trắng bay
Tuyết phù hoa nở
Lời lạnh trên tay


mai ra mốt nọ
những lời không đâu
thành câu thơ cổ
nhoà nét  rầu rầu





Đồ chơi thời còn bé






Anh dấu đi hộp đồ chơi
Trong đó vừa  có chút nắng
Mà anh lén trộm hôm qua
Hôm em qua con  đường vắng


Đêm anh mở hộp đồ chơi
Mà sao thấy toàn bóng tối
Anh bật que diêm đi tìm
Buồn qúa chỉ thấy lặng im


Chiều về em tan trường học
Mà nắng chỉ trong tóc em
Lần trước hên nên trộm được
Lần này phải đợi đến đêm


Ban  đêm nắng lười đi ngủ
Anh muốn xô trái địa cầu
Quay nhanh nhanh hơn một tí
Mà thấy nhúc nhích gì đâu


Anh cất đi hộp đồ chơi
Năm xưa cũng lần có nắng
Mở ra  nho nhỏ tiếng cười
Buồn  gìờ chỉ còn xa vắng 






Đừng chở chiều ra biển






Bảo anh chở em đi đâu
Anh còn biết
Còn bảo anh chở buỗi chiều
anh biết chở đi đâu

chở ra bờ sông  à
buổi chiều sẽ đòi anh tử tử
chở ra gốc chân cầu chiều sẽ khóc  vì nhớ một bờ chân

chở  ra biển ư
chiều sẽ chết chìm trong những ngày gío bão
hoảng hốt tiếng người gọi người  tháo gỡ những trùng vây
đêm sẽ đen hơn
mà xác những căm hờn tiếng ngiến răng còn rải đầy trên ₫ất cát
những bài hát tiễn đưa  những im lặng chờ người còn bay mãi tới trăm năm
con trăng chết chìm không sống nỗi một ngày rằm
chiều sẽ đập đầu vào đá
như con sóng tự hành mình  lăn vào đá muôn kiếp ăn năn

đừng bảo anh chở chiều ra biển
vì anh sợ
anh sẽ chết lăn theo


bảo anh chở em đi đâu
thực tình anh cũng không còn biết
khi trí nhớ đã không còn gõ nhịp theo động đậy bốn mùa
những qúan cũ hàng xưa đã không khép mà đóng
những cánh cửa mở ra hôm đến thăm trăm lần  gặp những khuôn mặt không quen
hoàn toàn xa lạ
những mặt mới mắt ngơ ngác nhìn tương lai với biến loạn không tên


anh sẽ chở em lên
đồi
nơi nào gần núi
hỏi thăm gío núi sương mù  về thuở chúng mình lúc còn thơ
thuở  những con đường hứa hẹn đưa anh và em đi về nơi bất tận
nơi  ban đêm còn trăng sao
hôm có sao băng anh và em  đem giấc mơ của hai chúng ta đi lên trời
ngày tiếng chim hót
anh ₫ứng kéo cờ chim chóc hoa cỏ lá cành gió thồi mây trôi biển xanh sóng bạc
cho em đứng chào cờ hát bản quốc ca

có xa xa
có gần gần
lũ trẻ con chạy đùa với nhau  trên bờ đê  thã  con diều  bay tự do
mà không cần định hướng



anh sẽ chở em lên đồi
trên đồi có gió
anh rủ em bay lên mộc tinh
em có
theo không