Cho tóc xanh xưa
Anh chải tóc buổi
chiều cho em nhé
Vẽ chân mày nếu em thấy tin anh
Sẽ cột gíó vì biết em sợ rối
Mầu mây bay trong tóc
lụa trâm anh
Hôm thắt bím em cột
đời anh lại
Ngày bước đi anh học
cách chạy theo
Em nhanh qúa nhiều hôm
anh hít bụi
Mà về nhà nghe nỗi
nhớ làm reo
Khi lau mặt thấy đen
thui thị phố
Anh nhớ rừng nằm khóc
lúc đêm khuya
Dù biết sáng sẽ quên
nhanh khốn khổ
Lại theo em chốn nọ
đến chốn kia
Đòi chải tóc cho nhiều
lần không chịu
Em hành anh cho đến tận
bao giờ
Anh lấy lá ủ tình anh xanh lại
Những hôm vàng úa nắng
thuở còn thơ
Ôi tóc đã bây giờ là
mộng mị
Dao kéo nào đã cắt tóc
làm đôi
anh xuống phố nơi cuối
đường còn gíó
vẫn hỏi em muốn chải tóc nữa thôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét