Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012
ở môc tinh Dường như không ai
Anh chợt nhớ tiếng mõ ngày xưa khi đi ngang qua ngôi chùa
gần nhà em có giàn hoa bông giấy
khi anh nghe mùi trầm hương bay thì dường như thấy có gió dưới đôi chân
và con đường dốc bỗng bình yên cho mỗi bước tới thăm em thôi còn mệt nhọc
anh nghe thấy thật gần
dường như là thiên đường mà tiếng khóc đã hóa thân thành một mầu xanh
bản thánh ca của một nhà thờ đâu đó
tình yêu anh lãng vảng đâu đó
như nhộn nhịp trên cành cây cùng con chim gõ mõ
buổi sáng
uống nốt một gịọt sương mai
rồi lí nhí hát nho nhỏ
cho anh nghe
bài hát
có một thuở yêu đời
chỉ có bóng đêm ở chỗ này
mộc tinh
nơi có lẽ không ai muốn tới thăm còn nói chi đến ở
anh đem nỗi nhớ ra trồng và bây giờ cây từng cây đã trở thành rừng
anh đi đào một lỗ thật nhỏ chôn mấy bài thơ
ghi chép thuở bình minh có tưng bừng ánh sáng
soi vào trong
nhú lộ ra
tình yêu anh phà hơi thở mặt trăng
và mặt đất chuyển mình mở một đường sinh lộ
không cần sông để anh trôi đi
không cần mây để anh bay về
ngôi nhà cổ đả có lần buổi tối lén lút leo lên xanh rêu lợp mái
ghi vội một lời thề
không ai nghe
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét