Dấu mực sờ còn ướt
Mà lá xanh đã khô
Biển xanh hồn ngậm sỏi
Ta tím mắt hư vô
Ban đêm vẽ mầu mực
Vớt cổ tích trên sông
Em bay ra tiếng hát
Ta bay theo tiếng cồng
Rừng quen sao bước lạc
Mới đó sao vội quên
Thì ngày
xưa giấc ngủ
Thức giấc cũng
quên tên
Vòng tròn lỡ vẽ đậm
Nên bước vào bi
thương
Đêm nghe nhạc giao hưởng
Cùng giun
dế bên đường
Mực trên giấy trắng tinh
Nhuộm hồn ta trắng tinh
Mầu mực xanh lá biển
Vẽ ta ngồi một mình
Trên đầu trăng mới mọc
Nghe sương lạnh
chân tóc
Thèm thấy
sợi tóc mai
Mà nhớ mộng đường dài
Mầu mực tên cổ
tích
Nguệch ngoạc bóng
dung xanh
Lúc ta bồng tóc
cỏ
Thì đã biết mong manh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét