Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Đừng chở chiều ra biển






Bảo anh chở em đi đâu
Anh còn biết
Còn bảo anh chở buỗi chiều
anh biết chở đi đâu

chở ra bờ sông  à
buổi chiều sẽ đòi anh tử tử
chở ra gốc chân cầu chiều sẽ khóc  vì nhớ một bờ chân

chở  ra biển ư
chiều sẽ chết chìm trong những ngày gío bão
hoảng hốt tiếng người gọi người  tháo gỡ những trùng vây
đêm sẽ đen hơn
mà xác những căm hờn tiếng ngiến răng còn rải đầy trên ₫ất cát
những bài hát tiễn đưa  những im lặng chờ người còn bay mãi tới trăm năm
con trăng chết chìm không sống nỗi một ngày rằm
chiều sẽ đập đầu vào đá
như con sóng tự hành mình  lăn vào đá muôn kiếp ăn năn

đừng bảo anh chở chiều ra biển
vì anh sợ
anh sẽ chết lăn theo


bảo anh chở em đi đâu
thực tình anh cũng không còn biết
khi trí nhớ đã không còn gõ nhịp theo động đậy bốn mùa
những qúan cũ hàng xưa đã không khép mà đóng
những cánh cửa mở ra hôm đến thăm trăm lần  gặp những khuôn mặt không quen
hoàn toàn xa lạ
những mặt mới mắt ngơ ngác nhìn tương lai với biến loạn không tên


anh sẽ chở em lên
đồi
nơi nào gần núi
hỏi thăm gío núi sương mù  về thuở chúng mình lúc còn thơ
thuở  những con đường hứa hẹn đưa anh và em đi về nơi bất tận
nơi  ban đêm còn trăng sao
hôm có sao băng anh và em  đem giấc mơ của hai chúng ta đi lên trời
ngày tiếng chim hót
anh ₫ứng kéo cờ chim chóc hoa cỏ lá cành gió thồi mây trôi biển xanh sóng bạc
cho em đứng chào cờ hát bản quốc ca

có xa xa
có gần gần
lũ trẻ con chạy đùa với nhau  trên bờ đê  thã  con diều  bay tự do
mà không cần định hướng



anh sẽ chở em lên đồi
trên đồi có gió
anh rủ em bay lên mộc tinh
em có
theo không   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét