Bấm lia và bấm lịa
Những nụ cười thật toe
Tiếng khóc cũng chụp đại
Mà không bao giờ khoe
Thơ anh đâu chụp hình
Em ơi hình như bóng
Anh như một vết thương
Không mặc áo
cởi truồng
Nên có dấu có diếm
Cũng đã lộ hồn nhiên
Nỗi buồn thơm trăm tuổi
Nằm hong nắng muộn pjiền
Rồi gió thổi ra biển
Rồi gíó thốc lên đồi
Nếu bàn chân em tới
Sẽ thâý ta đành thôi
Xòe đôi tay thôi giữ
Cố nìu sợi nắng chiều
Soi tiếng cười qúa uá
Lấp lánh gươm Phổ Chiêu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét