Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Mộ tên thi sỹ






Ta dại như là chùm tuyết
Đông qua còn rụng xuống đời

Đám đông xôn xao mặt đất
Ngơ ngáo giữa gĩ̉a và thật
Nói ta tiên đoán bất thường
Còn nói ta là tai ương

Sợ người đến không dám khóc
Ta chui một góc quên em
Nắng lên giết ta rất vội
Ta chết như lá rơi êm

Mộ ta mầu không thiên táng
Ẩn tàng trong lá cây non
Nắng lên lại nhớ ngày cũ
Có thời yêu một vệt son


Ta dại như là trái khế
Mời em một chút ngọt ngào
Mà sao em không nhăn mặt
Cho ta tưởng mấy xôn xao

Thế giới từ đó mộng ảo
Tình yêu bay xuống bay lên
Đêm nhìn nghìn sao nghĩ bậy
Mình sinh dưới ngôi sao hên

Đền khi chân chạm mặt đất
Mìn nổ ngơ ngác xác hồn
Con sao lấp loé đâu mất
còn tiếc chưa một lần hôn


mộ ta mầu mè đỏ thắm
hồn ta trốn ở gốc cây
xác ta nằm trong hạt bụi
khi nào đôi mắt em cay





 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét