Khi đó da mặt
còn căng
Còn ngọt tiếng
nói yêu anh
Buổi sáng trời xanh nhiều lắm
Chiều khoe nhau
sợi lông măng
Đường đi lúc nào cũng hát
Té xuống còn biết đứng lên
Rừng còn xanh xanh bát ngát
Những sáng em đi ra chợ
Anh lao vút vào xa vời
Mẹ cha thắng nhấp nhè nhẹ
Sợ đau đớn gặp giữa đời
Mà định mệnh như mồng tơi
Biến ḷoạn bão hơn là gíó
Rách aó ấp úng dăm lời
Túa ra tan nát tả tơi
Đất cũ bỗng thành quê xa
anh
em
xác nơi viễn xứ
mà hồn vương cỏ
vướng trăng
anh còn em ćó còn chăng
buổi sáng biến thành cơn nhớ
ban đêm chui tuột vào mơ
tóc xanh huyền thoại đã diệt
xoè tay rơi một vần thơ
rớt xuống dùi đất biến mất
chôn đi bát ngát mầu xanh
₫ông phong tràn
tuôn tiếng gọi
Cả tiếng vỡ cũng mong manh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét