Chạy tuốt luốt tới
muà xuân bắc cực
Rớt trên đường
dăm lẽo đẽo mang theo
lúc đứng lại khi đường đi tới
cụt
nghỏang lại nhìn chỉ thấy sợi
giây treo
trăng thắt cổ khi bình minh bịt mũi
ngựa già nua ra sông bước tự trầm
ta ngồi bệt lối
mòn tay bứt cỏ
nghe trăm năm
aò ạt tiếng
trầm ngâm
hoa tuyết rụng rồi
che giòng sinh mệnh
dăm que diêm đã tắt
ngúm hồi
nào
muốn đốt báo soi linh hồn
chữ nghĩa
có một thời
cùng hoa lá xôn
xao
chạy tất tả rồi tới hôm bước
chậm
chân du di mà nhớ
thuở nhu mì
em bẽn lẽn tóc cài trâm bịm thắt
cột đời ta cho tới
lúc biệt
ly
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét